Điệp Nhi, dì Triệu và bà Kiều nghe thấy tiếng ồn thì vội vã đi lên tầng ba. Xả giận xong, Doãn Yên lập tức nằm dài lên bàn khóc lớn. Còn Sở Vọng bị cô ta đẩy ngã lại khó hiểu nghĩ: đại tiểu thư à, con bé mười tuổi như tôi bị cô đẩy ngã còn chưa khóc thì cô khóc cái gì?
Điệp Nhi vội đỡ Sở Vọng dậy. Sau khi hỏi rõ nguyên nhân, bà Kiều tức giận bắt Lâm Doãn Yên trả hình lại cho Sở Vọng.
Doãn Yên nghe thế thì càng khóc toáng, kéo mạnh hộc tủ ra, lấy ra xấp ảnh trắng đen trong một chiếc hộp tinh xảo, hậm hực xé thành hai rồi ném thẳng vào mặt Lâm Sở Vọng.
Sở Vọng: "…"
Điệp Nhi lật đật nhặt lấy mấy mảnh vụn.
Cả buổi hôm nay bà Kiều đã chịu quá nhiều đả kích, giờ không chịu nổi nữa rồi. Bà tức cành hông, nói năng không còn dễ nghe: "Hai đứa tưởng đây là đâu?! Tụi mày là ai hả? Đây là cái chợ Thiệu Hưng hả? Hai đứa là ăn xin hả?!"
Doãn Yên cúi đầu thút thít: "Bác cả…"
Bà Kiều nổi giận: "Cháu đấy…" Lúc này mới sực nhớ ra còn có Lâm Sở Vọng, "Mấy đứa các cháu… Dì Triệu! Bắt đầu từ bây giờ, cấm túc con hai con ba ba ngày, không đứa nào được phép bước ra cửa phòng nửa bước! Múa may Anh iếc gì đó để sau tính tiếp! Ở trong phòng lo tự kiểm điểm đi!"
Tiết Chân Chân nghe thấy tiếng động, chân đi dép loẹt xoẹt định chuẩn bị đến hóng hớt thì cũng bị bà cả Lâm tóm được.
"Cháu cũng thế! Không ở trong phòng còn mò lên đây làm gì? Có chuyện của cháu hả!" Bà cả Lâm ôm trán, dì Triệu vội đỡ bà, "Con Tiết cũng giống hai đứa kia, cấm túc ba ngày!"
Nụ cười trên mặt Tiết Chân Chân vụt qua rồi biến mất, muốn khóc cũng không khóc nổi.
***
Vỏn vẹn chỉ trong một đêm, đường Bá Tước từ ngày nắng rực rỡ biến thành trời âm u giăng đầy mây đen.
Điệp Nhi khép cửa phòng lại cho Lâm Sở Vọng, thấp giọng an ủi: "Cô chủ đừng lo, tôi đã xin ít keo dán cao su từ chỗ đại tiểu thư rồi, sẽ dán lại cho cô. Dán lại là sẽ giống cũ, cô đừng buồn quá."
Lâm Sở Vọng mỉm cười cảm kích với cô ấy.
Một lúc sau, tiếng gõ cửa lại vang lên. Lâm Sở Vọng tưởng là Điệp Nhi nên nói "vào đi".
Người kia đi vào, dịu dàng nói, "Em ba, chị nghe Điệp Nhi nói rồi, đừng buồn quá nhé."
Sở Vọng thấy Kiều Mã Linh đến thì giật mình, vội đứng lên, "Chị Mã Linh!"
Mã Linh cười gượng, "Hồi trước ở trường có giúp bạn dán lại thánh kinh cũ, chị nghĩ mình có thể giúp em nên mới đến đây."
Sở Vọng được thương mà sợ, vội nhường ghế để chị ngồi trước bàn đọc sách.
Kiều Mã Linh vừa tỉ mỉ dán ảnh cho cô, vừa hỏi han vài chuyện trong nhà, lại vừa đưa mắt nhìn ra ngoài ban công…
Sở Vọng không kìm được cười thầm: hèn gì chị họ đột nhiên tốt bụng, thì ra là nhớ mong người yêu nên mới đến chỗ cô thử vận may.
Nghĩ đến đây, Lâm Sở Vọng thấp giọng hỏi: "Chị thích cái anh kia lắm hả?"
Kiều Mã Linh không đáp, nhưng khi nghe thấy cô hỏi xong, tâm trạng chị lại không kìm được bay xa, bất giác mỉm cười.
Sở Vọng cúi đầu, ngập ngừng nói, "Em lỗ mãng rồi, đáng nhẽ không nên hỏi."
Kiều Mã Linh buông lớp phòng bị, lắc đầu nói, "Không sao, chị với anh ấy… coi như có duyên mà không có phận. Chị vẫn muốn nói về anh ấy với người khác, nhưng lại không tìm được người."
Sở Vọng kéo ghế mây tới ngồi bên cạnh chị, ra vẻ sẵn lòng rửa tai lắng nghe.
Kiều Mã Linh ngẩng đầu lên, "Anh ấy rất ga lăng, rất dịu dàng, cũng biết nói đùa nữa, nhưng chưa bao giờ khiến người ta thấy ghét."
Sở Vọng gật đầu, cô có thể cảm nhận được.
Kiều Mã Linh suy nghĩ, bất giác cười nói, "Chị biết suốt ngày anh ấy chỉ toàn túm tụm với sĩ quan Anh Quốc không đâu vào đâu kia, khiến cha anh ấy nổi trận lôi đình. Cũng biết ngoài chị ra, có thể còn có rất nhiều cô gái khác từng tỏ tình với anh ấy. Nhưng chỉ cần ở bên anh ấy là chị lại cảm thấy, mình chính là người đặc biệt nhất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!