Chương 9: (Vô Đề)

Chu Thời Diệc đi rồi, Nguyễn Tầm Tầm cắn răng nhìn bóng lưng anh

Tiêu Nam Sinh thấy lúc anh đi ra sắc mặt không tốt lắm thì càng thêm khẳng định ý nghĩ trong lòng, đi tới vỗ vỗ anh, ánh mắt chứa thâm ý, hỏi: "Thời Nhất, có phải lúc trước tôi từng gặp cô ấy rồi không?"

"Anh nhớ nhầm rồi."

"Thật sao?" Tiêu Nam Sinh nghi ngờ.

………..

Chu Thời Diệc và Tiêu Nam Sinh chân trước vừa đi thì Đại Bảo và Dư Vi Vi đã túi lớn túi nhỏ vào phòng bệnh.

Vừa vào cửa, Đại Bảo liền khóc trời cướp đất: "Ô, trời ạ, bảo bối của tớ…. Sao cậu lại thế này? Rốt cuộc là cậu đã xảy ra chuyện gì?"

"Rốt cuộc là ai đã giết ngàn đao, biến cậu thành như vậy, ô, trời ơi!"

"……"

Nguyễn Tầm Tầm trực tiếp dúi đầu vào gối, ngăn cản âm thanh phá màng nhĩ của cô ấy. Dư Vi Vi không nhiều lời, mắt lạnh đảo qua, Đại Bảo lập tức che miệng lại, im bặt.

"Đừng ầm ĩ nữa, cái miệng ma tính này của cậu, lần sau đừng đến nữa."

Đại Bảo không phục: "Vậy sao được, Tầm Tầm sẽ nhớ tớ."

"…….. Nếu như cậu là đàn ông thì có lẽ tớ sẽ nhớ cậu."

Đại Bảo giận: "Mẹ nó, khi nào thì cậu lại đói khát như thế rồi hả?"

"Vẫn luôn như vậy mà, do cậu không phát hiện ra thôi."

………

Dư Vi Vi nhìn quanh một vòng, phát hiện ra đây là phòng bệnh đôi, nhưng cái giường còn lại lại trống, hỏi: "Chỉ có mình cậu sao?"

"Ừ, lúc đầu y tá nói là còn có thể sắp xếp thêm một người nữa, vừa rồi lại nói người kia không ở nữa nên cho một mình tớ ở."

"Vậy thì quá tốt rồi, có người ở cùng dù sao cũng không tốt lắm."

Nguyễn Tầm Tầm gật đầu: "A Bối về rồi sao?"

Dư Vi Vi nói: "Ừ, mệt muốn chết rồi, vừa mới ngủ, các cậu xảy ra chuyện gì vậy, cũng không sớm cho chúng tớ biết? Hơn nữa tình huống ngày hôm qua như vậy, sao cậu lại một mình chạy đi?"

Đại Bảo ở bên cạnh liều mạng gật đầu: "Nói gì thì cũng nên cho tớ biết, nếu như bà đây ở đó thì có nói gì cũng sẽ phế đám khốn kiếp đó."

"Quên đi, dũng mãnh như thế nào đi nữa thì cũng là con gái." Dư Vi Vi liếc Đại Bao một cái.

"Cậu ấy nói với các cậu rồi à?" Nguyễn Tầm Tầm lắc đầu: "Tớ cũng không nghĩ tới, cho rằng những người kia chỉ là đòi tiền mà thôi."

"Ừ." Dư Vi Vi thở dài: "…… Thật ra tất cả mọi người đã nhìn lầm rồi, bọn họ nói cậu lạnh lùng, cũng không để ý cảm nhận của người khác, thật ra cậu vốn dĩ không phải như vậy, tại sao lại không biểu hiện thân thiện một chút, như vậy mọi người sẽ không hiểu lầm cậu nữa."

Có lẽ là do tính cách của cô gây ra, trong trường Nguyễn Tầm Tầm không có bạn bè gì ngoại trừ phòng 507.

Tuy rằng khuôn mặt xinh đẹp nhưng cô lại lạnh lùng với người khác, giống như là không cần thiết, cũng chưa bao giờ chủ động tiếp cận người khác. Vì vậy các bạn gái cảm thấy cô quá khó để chung sống nên cũng sẽ không tự chuốc lấy mất mặt. Một vài chàng trai muốn theo đuổi cô đa số đều bị sự lạnh lùng của cô và Karate của Đại Bảo dọa chạy mất.

Tất cả mọi người cảm thấy cô thanh cao, tự kiêu, ích kỷ.

Mà tính tình cô nhạt nhẽo nên chưa bao giờ cảm thấy đây là một vấn đề, cô vốn dĩ không cần phải lý giải sự thổi phồng của những người này, trái đất sẽ không vì một người mà ngừng chuyển động, giống như vậy, trái đất cũng không phải vì một người mà bắt đầu chuyển động.

Bên ngoài có thế nào thì những thứ này đều không liên quan gì đến cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!