Chương 8: (Vô Đề)

Lúc Tiêu Nam Sinh cùng Chu Thời Diệc bước vào phòng bệnh, Nguyễn Tầm Tầm đang cố hết sức di chuyển lên giường, chân bó thạch cao, cực kỳ to, trên tay còn quấn băng gạc, dáng vẻ vừa ngốc vừa buồn cười.

Tiêu Nam Sinh đi tới đỡ lấy cô, giọng nói máy móc: "Bây giờ cảm thấy thế nào? Có cảm thấy khó chịu gì không?"

Nguyễn Tầm Tầm cười cười, có vẻ như tâm tình rất tốt: "Vẫn còn một chút chút, nhìn thấy anh là tôi liền dễ chịu, không biết có phải là tác dụng tâm lý không."

Thật ra lời này của cô thật sự không có ý gì khác, giống như khi còn bé bị đau bụng, chỉ cần đến bệnh viện nhìn thấy bác sĩ là dường như sẽ không còn đau nữa, là một biện pháp.

Tiêu Nam Sinh cười nhẹ.

Cô quay đầu, khóe mắt bỗng nhiên đảo qua một bóng dáng quen thuộc ở cửa, tuy rằng bị thân hình cao lớn của Tiêu Nam Sinh che nửa người nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc cô nhận ra anh, Nguyễn Tầm Tầm hơi di chuyển sang bên cạnh, liếc mắt một cái là rõ mồn một, người kia dựa vào khung cửa, tư thái nhàn nhã.

Nguyễn Tầm Tầm bình tĩnh vẫy tay với anh một cái: "Này ~"

Chu Thời Diệc nhìn cô chăm chú một lúc, một giây sau, khuôn mặt không cảm xúc quay đầu đi, làm như không nhìn thấy.

Nguyễn Tầm Tầm biết anh không ưa mình, thế nhưng trắng trợn không ưa như thế vẫn khiến cô khó chịu trong lòng, cô liền nhìn Tiêu Nam Sinh vẫy tay: "Bác sĩ Tiêu, anh lùi lại một lát."

Tiêu Nam Sinh nhìn Chu Thời Diệc ở cửa, lại nhìn Nguyễn Tầm Tầm trên giường bệnh, đánh giá qua lại một lúc, luôn cảm thấy kỳ lạ chỗ nào đó, nghe lời lui về sau một bước.

"Chu Thời Diệc, anh đến đây."

Người kia đứng ở cửa, ánh chiều tà chiếu xuống, dường như dát lên một đường viền vàng, phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Tóc đen của anh cắt ngắn, gọn gàng sạch sẽ, vừa vặn tôn lên khuôn mặt anh, đường nét cường tráng anh tuấn, đường cong thân thể trôi chảy, hai tay cho vào túi dựa vào cửa, tầm mắt rơi ngoài cửa sổ, nghe thấy cô gọi tên anb, lúc này mới nhàn nhạt quay đầu lại nhìn cô, không có tâm tình gì: "Cứ như vậy nói đi."

Tiêu Nam Sinh chẳng biết từ lúc nào đã đi ra ngoài, anh là một người đàn ông rất mẫn cảm, trong phòng bệnh này bốc lên tia lửa "Xẹt xẹt", anh muốn không nhìn thấy cũng khó.

Trong phòng bệnh, Nguyễn Tầm Tầm cũng không nói chuyện, dựa vào giường khoanh hai tay nhìn anh.

Không muốn để ý đến tôi à, vậy tôi sẽ tỏ thái độ phiền chết anh.

Cuối cùng vẫn là Chu Thời Diệc đi đến bên cạnh giường, thân hình cao lớn dừng lại, từ trên cao nhìn xuống cô, giọng nói không tốt: "Nói đi."

Nguyễn Tầm Tầm không nói, vẫn nhìn anh, nếu như ánh mắt có thể giết người thì bây giờ trên người Chu Thời Diệc có lẽ cũng đã có mấy trăm lỗ nhỏ rồi.

"Không nói thì tôi đi." Anh quay người muốn rời đi.

Ống tay áo bỗng nhiên bị kéo lại: "Chu Thời Diệc, anh còn nhớ tôi không?"

Người kia ở trên cao liếc nhìn cô, hơi nhíu mày, không nói một lời.

Nguyễn Tầm Tầm nháy mắt mấy cái: "Anh thật sự không nhớ ra tôi là ai à?"

Vẻ mặt Chu Thời Diệc vẫn thế, giữa hai hàng lông mày là sự lạnh lùng xa cách, cùng với dáng vẻ đêm đó khiêu khích cô trong phòng tối, như hai người khác nhau.

"Trước đây tôi cũng học Nhất Trung, chẳng qua là khi tôi lên lớp thì anh đã tốt nghiệp rồi, tôi còn từng nhìn anh tắm, anh còn nhớ không?"

"……."

Cô thật là có mặt mũi!

Mặt thật lớn!

Hơn nữa, đó là nhìn sao? Nhìn lén và nhìn, tuy rằng chỉ kém nhau một chữ, nhưng ý nghĩa lại khác nhau một trời một vực.

………

Thật ra Nguyễn Tầm Tầm cũng không nghĩ sẽ nhắc đến chuyện này, thế nhưng từ lúc hai người bọn họ gặp nhau thì chỉ có ấn tượng này là sâu sắc, đủ để khiến anh nhớ tới cô.

Năm cuối cao trung của Chu Thời Diệc, bầu không khí khá là căng thẳng. Mỗi buổi sáng giáo viên chủ nhiệm đều đứng trên bục giảng, mặt đỏ tía tai, nước miếng văng tung tóe mà phát biểu. Thời gian thật sự rất gấp rút, Chu Thời Diệc từ mỗi ngày chơi bóng một lần đã biến thành mỗi tuần chơi bóng một lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!