Bệnh viện Trung Lợi.
Nguyễn Tầm Tầm nằm trên bàn mổ, nói chuyện với bác sĩ câu được câu không: "Anh tới đây làm việc được bao lâu rồi?"
"Một năm." Bác sĩ nam cũng không ngẩng đầu lên, chìa tay sang bên cạnh: "Kẹp."
Ánh mắt Nguyễn Tầm Tầm hơi phức tạp nhìn anh ta: "Một năm mà anh có thể làm phẫu thuật phức tạp như thế à?"
Bác sĩ nam nhận lấy cái kẹp kẹp lấy cái kim rút ra, liếc nhìn cô một chút, cảm thấy buồn cười, chỉ là khâu vết mổ lại thôi, có thể có bao nhiên phức tạp chứ?
"Cũng không phải là rất phức tạp."
Nguyễn Tầm Tầm lại hỏi: "Sẹo có sâu đến khó coi không?" Hỏi xong thì chính mình cũng cảm thấy buồn cười, trên cánh tay có nhiều sẹo mờ như vậy, còn ngại nhiều thêm một cái à?
Y tá bên cạnh rốt cuộc cũng không nhịn được nữa chen miệng nói: "Bác sĩ Tiêu rất lợi hại, trước kia từng làm nghiên cứu ở phòng thí nghiệm của trường Đại học California, sau này học xong về nước, lần đầu tiên cầm dao mổ còn đẹp hơn mấy bác sĩ lâu năm. Khâu lại thì nhất định là sẽ có sẹo, nhưng cô yên tâm, sẽ không quá sâu, thời gian lâu sẽ mờ đi."
Cô "À" lên một tiếng, trên cánh tay đau xót, cả người đổ mồ hôi, cắn răng chịu đựng, tiếp tục tìm đề tài phân tán sự chú ý: "Anh đẹp trai như vậy, bệnh viên các anh nhất định là có rất nhiều cô gái thích anh nhỉ?"
Tiêu Nam Sinh phát hiện ra bệnh nhân này thật sự là có hơi nói nhiều: "Không biết."
Nguyễn Tầm Tầm liếc nhìn y tá bên cạnh, chỉ thấy cô ta mắc cỡ cúi thấp đầu, liền nói một cách đầy sâu xa: "Nhất định là rất nhiều."
Tiêu Nam Sinh không tiếp tục để ý đến cô nữa, giọng nói trầm thấp, phân phó y tá: "Chỉ."
Y tá cúi đầu thấp hơn, không biết là thẹn thùng hay là không tìm thấy chỉ nữa.
Trong lòng Nguyễn Tầm Tầm đã rõ rồi, tiếp tục hỏi anh ta: "Vẫn chưa có bạn gái chứ?"
"…… Kẹp."
"Thích mẫu phụ nữ nào?"
"….. Nhíp."
Cô nhìn mắt y tá: "Tóc dài? Tóc ngắn? Dịu dàng ít nói?"
"…… Khăn."
Y tá càng đỏ mặt hơn.
Chờ đế khi vết thương trên cánh tay cô đã hoàn toàn được xử lý xong, Tiêu Nam Sinh quay người đi rửa tay, một lát sau, anh lại quay lại, cầm lấy khăn lông đã chuẩn bị trên bàn mổ, nhìn cô nói: "Không muốn để lại sẹo thì mấy ngày nay phải ăn đồ loãng một chút, nếu như vết thương ngứa thì có nghĩa là đang lên da non, không được gãi, nếu không sẽ rất dễ nhiễm trùng, bây giờ tôi giúp cô xử lý vấn đề trên chân."
Anh cúi người, nhìn cái khăn bọc lấy chân cô, nhìn cô, nói tiếp: "Mắt cá chân bên phải phải đắp thạch cao, khoảng thời gian này không thể vận động mạnh, chú ý nghỉ ngơi, ăn đồ ăn loãng là được."
"……..À."
Tiêu Nam Sinh cúi đầu nắm chặt chân cô: "Đúng rồi, cô vừa hỏi tôi cái gì?"
"Có bạn gái chưa?"
Tiêu Nam Sinh đột nhiên cười lên: "Cô đoán xem."
"Cái này sao đoán ra được."
Sức lực trên tay dần tăng lên: "Răng rắc." một tiếng, đau đến khó nhịn, chỉ nghe anh ta chậm rãi nói: "Tôi kết hôn rồi."
Hình như xương đã lập tức trở về vị trí cũ, đau đớn cũng giảm đi.
Cô nhìn vào mắt y tá bên cạnh, gương mặt kinh ngạc và thẫn thờ, lắc lắc đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!