Sau khi Nguyễn Tầm Tầm trở về phòng thì sinh lòng hối hận, có phải là có hơi lợi cho anh quá rồi không? Cầm điện thoại suy nghĩ hồi lâu, vẫn là xóa hình và video, quên đi, làm người phải chú ý đến thành tín. Sau đó gửi tin nhắn cho Chu Thời Diệc, ngắn gọn mạnh mẽ: "Quyết định."
Nhưng mà Chu Thời Diệc còn trả lời đơn giản hơn cô, chỉ có một chữ: "Được."
Nguyễn Tầm Tầm ngã dựa vào ghế, cúi đầu suy nghĩ cái chữ này, lại nhanh chóng trả lời: "Chuyện anh đồng ý với tôi, chờ tôi nghĩ ra rồi lại nói cho anh."
"Được." Vẫn là một chữ, một dấu chấm tròn.
Nguyễn Tầm Tầm nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, cũng thật là quý chữ như vàng, một chữ cũng không muốn nhiều lời.
Cô khó chịu trả lời: "Không muốn nghe chữ này, nói chữ khác."
Gửi xong lại cảm thấy buồn cười, lẽ nào hy vọng anh nói cái gì đó sao?
Chẳng qua lần này anh dứt khoát không trả lời nữa, trực tiếp không trả lời cô.
Nguyễn Tầm Tầm ném điện thoại "Đùng" một cái lên bàn, quay đầu làm chuyện khác.
……..
Lúc này Chu Thời Diệc đang ở trong nhà Từ Thịnh.
Anh dựa lên ghế sô pha, tóc ngắn rối trên trán rũ xuống, đang nhíu mày cầm điện thoại, Từ Thịnh đến gần: "Làm gì vậy, còn gửi tin nhắn?"
Chu Thời Diệc hơi nghiêng người, né cơ thể đang thăm dò của anh ta, giọng nói thanh đạm: "Không có gì."
Đại Bao và Tiểu Bạch nhìn nhau, thăm dò hỏi: "Thời Nhất, không phải là cậu có phụ nữ rồi chứ?"
Chu Thời Diệc lật úp điện thoại xuống, để trên chiếc bàn, liếc nhìn hai người họ, mím môi: "Không."
Đại Bao giả vờ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, nếu như cậu có phụ nữ rồi thì A Thịnh của chúng ta phải làm sao đây."
Từ Thịnh trực tiếp nhấc chân đá Đại Bao: "Cút ------" Thân thủ Đại Bao nhanh nhẹn tránh được, một cước của Từ Thịnh không cẩn thận đá trúng góc của cái bàn, anh đau đến nhe răng nhếch miệng lên: "Mẹ kiếp! Con mẹ nó trốn cái rắm!"
Tiểu Bạch cười trên sự đau khổ của người khác gật đầu, chen miệng nói: "Đúng vậy, Đại Bao, cậu trốn cái rắm, tay chân nhỏ nhắn của A Thịnh chẳng lẽ còn có thể đạp cậu bị thương à?"
Từ Thịnh rất gầy rất trắng, có cảm giác hơi giống tiểu sinh bơ* Hàn Quốc, khi còn bé điều kiện gia đình quả thật không tồi, nhưng mà khi đó vẫn chưa giàu như bây giờ, có rất nhiều tiền. Hiện tại cái tên Từ Trường Thành hàng năm đều xuất hiện trong bảng mười phú hào đứng đầu, cộng thêm Từ Trường Thành lớn tuổi mới có con, tuy rằng ngoài mặt nghiêm túc thận trọng, thế nhưng sau lưng lại vô cùng cưng chiều đứa con trai này, Từ Thịnh từ nhỏ vốn dĩ không phải chịu khổ gì, vì vậy trong mấy người, anh được xem như là người tay trói gà không chặt. (*: từ lóng, ý chỉ xăng pha nhớt, ái.)
"Phản xạ có điều kiện, phản xạ có điều kiện." Đại Bao thẹn thùng cười cười: "Nhưng mà, A Thịnh, cậu thế này không thể được, phải rèn luyện nhiều hơn, nếu không sau này vợ cậu sẽ cắm sừng cậu mất."
Ý tứ của Đại Bao rất rõ ràng, đã trào phúng công phu trên giường không được của anh ra ngoài mặt.
Là có thể nhịn cái gì cũng không thể nhịn được nữa.
Từ Thịnh ném một cái gối qua, lần này Đại Bao không trốn, rơi trúng đầu anh, mắng: "Cút, ông đây cứng kiên trì."
Hai người ầm ĩ một lúc, theo sau là một trận cười vang.
Tiểu Bạch ngồi bên cạnh Chu Thời Diệc: "Gần đây thế nào?"
Chu Thời Diệc dựa vào sô pha hút thuốc, chân dài tùy ý bắt chéo, phong thái tao nhã lại ngang ngạnh, anh gạt tàn thuốc, mí mắt rủ xuống, nói: "Vẫn vậy."
Tiểu Bạch gật đầu, nói: "Hai ngày trước tớ nhận được tin, nghe nói Minh tỷ về trấn Mi Ổ rồi."
Trấn Mi Ổ ở thành phố Nhã Giang là một vùng cổ trấn nổi danh ở Giang Nam, Trung Quốc, cũng là quê của Tiểu Bạch.
Chu Thời Diệc dừng tay lại, tàn thuốc kẹp giữa ngón tay dừng giữa không trung, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, gọn gàng sạch sẽ. Anh bỗng nhiên quay đầu, đáy mắt mờ sáng, giọng nói trầm thấp kiềm chế : "Chắc chắn chứ?"
"Có thể." Trong giọng nói của Tiểu Bạch cũng lộ ra một chút kích động, anh hơi dừng lại, sau đó nói tiếp: "Vì vậy hôm nay tới, tớ cũng là muốn nói cho cậu một tiếng, qua một thời gian nữa, tớ chuẩn bị trở về xem sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!