Nguyễn Minh Sơn vô cùng kinh ngạc với chuyện Nguyễn Tầm Tầm mang bạn về nhà, tâm tình có chút kích động. Bởi vì trước đây ông vẫn mong ngóng có một ngày, con gái mình có thể mang đồng bọn về nhà chơi, sau đó ông sẽ làm đồ ngọt cho các cô. Trước đây Nguyễn Tầm Tầm quá lầm lì, chưa từng mang bạn về nhà chơi.
Sau đó quan hệ của hai người rạn nứt, Nguyễn Tầm Tầm càng không mang bạn về nhà.
Nhưng bây giờ Đinh Vân Sam đương nhiên đã qua cái tuổi thích ăn ngọt, cũng may Nguyễn Minh Sơn đã luyện đến một tay trù nghệ.
Bởi vì là lần đầu tiên, Nguyễn Minh Sơn biểu hiện không khỏi quá nhiệt tình.
Làm món ăn đầy một bàn lớn.
Đinh Vân Sam không ăn nhiều, Nguyễn Tầm Tầm cũng vậy, còn dư lại tự Nguyễn Minh Sơn một mình yên lặng giải quyết.
Thật không dễ mới có bạn tới chơi, nhưng mà hình như không quá thích đồ ăn ông làm.
Đinh Vân Sam về phòng xem thông báo tuyển dụng, Nguyễn Tầm Tầm thấy bóng lưng Nguyễn Minh Sơn lúc rửa chén đầy bi thương, đi tới: "Cô ấy là người phương nam, không thích ăn cay lắm."
Nguyễn Minh Sơn nấu ăn cực kỳ cay, sở trường tuyệt đỉnh,
-------- Thịt gà xào đậu phộng.
Nguyễn Minh Sơn vui mừng gật gật đầu.
Gần đây tất cả mọi người khá bận, ban ngày Nguyễn Tầm Tầm bận bịu trong cửa hàng, tối về thì giúp Đinh Vân Sam tìm việc làm.
Chừng mấy ngày không liên lạc với Chu Thời Diệc.
Nhưng Chu Thời Diệc cũng không liên lạc với cô.
Tối hôm nay, Chu Thời Diệc hẹn cô ăn tối, Nguyễn Tầm Tầm đã đồng ý.
Lúc sắp ra cửa, cô tùy chọn một bộ quần áo treo trong tủ, lại lấy bao – cao
- su mang theo, lần trước mua ở cửa hàng tiện lợi, khi về nhà mới phát hiện cô đã mang theo về rồi.
Một loạt động tác bị Đinh Vân Sam nhìn thấy rõ, cô tặc lưỡi: "Thật là không nhìn ra."
Nguyễn Tầm Tầm đang thoa son, nhìn gương nhấp môi, không để ý chút nào nói: "Rất kỳ lạ sao?"
"Không phải chỉ là một bữa cơm tối sao."
"Chuẩn bị trước, an toàn."
Có điều, rõ ràng cô có hơi nghĩ nhiều rồi, Nguyễn Tầm Tầm không nghĩ tới là bốn người ăn, còn có Tiêu Nam Sinh và Chu Thời Tĩnh.
Lúc cô đến, ba người đã gọi đồ ăn xong rồi, chỉ đợi cô thôi.
Cô biết Chu Thời Diệc từ nhỏ cùng chị gái lớn lên, vì vậy, Chu Thơi Tĩnh hẳn là trưởng bối duy nhất trong nhà anh.
Nhưng anh không thông báo cho cô biết, hôm nay là gặp mặt trưởng bối?
Đứng ở cửa phòng bao, Nguyễn Tầm Tầm cảm thấy mình có hơi căng thẳng.
Không biết tại sao, Chu Thời Tĩnh cho cô cảm giác rất dịu dàng, trong sự dịu dàng không thiếu sự nghiêm túc, chỉ là ngồi ở đó, liền có một loại cảm giác mẫu nghi thiên hạ.
Đúng, mẫu nghi thiên hạ.
Chỗ ăn cơm là một quán lẩu.
Dáng vẻ Chu Thời Tĩnh đoan trang ngồi ở giữa, Tiêu Nam Sinh ngồi bên trái, Chu Thời Diệc ngồi bên phải, ở giữa bàn ăn là nồi nước lẩu đang sôi, hơi nước hừng hực, khói trắng tỏa ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!