Khi Nguyễn Tầm Tầm về đến nhà, Nguyễn Minh Sơn vẫn chưa về, lúc chuẩn bị lên lầu thay quần áo, điện thoại Giang Dĩnh lại gọi đến, cô cau mày, không để ý đến.
Giang Dĩnh rất cố chấp, dường như muốn gọi đến khi cô nhận mới thôi, chuông điện thoại vừa dừng lại vang lên, dừng rồi lại vang lên…. Cứ tuần hoàn như vậy.
"Giang Dĩnh, tớ nói tớ không đi."
Giang Dĩnh trong điện thoại không tha: "Rất nhiều bạn học sơ trung đều đến rồi, cậu quyết định không đến sao?"
"Ừ."
Cô không có cảm tình với những người học sơ trung kia, cũng không muốn nói chuyện, có lúc, cô thật sự cực kỳ phiền chán vẻ giả dối khách sáo giữa người với người này.
Không biết là ai tổ chức họp lớp sơ trung này, cô không đi, Giang Dĩnh không cúp máy, cô thậm chí không hiểu, tại sao Giang Dĩnh lại cố chấp như thế.
Cuối cùng, cô vẫn là đồng ý qua ngồi một chút rồi về.
Địa điểm là quán bar trong thành phố, Chu Thời Diệc ở trong bệnh viện gần đó.
Cô đón xe đi tới, lúc đến cửa đã gần mười giờ, chẳng qua là thời gian này, chính là lúc bắt đầu cuộc sống về đêm của những người này, high đến ba bốn giờ rạng sáng, sau đó say thành bãi bùn nhão lăn về nhà, ngày đêm điên đảo, xa hoa đồi trụy, cô cũng đã từng có cuộc sống như thế.
Ký ức thực sự là một chuyện kỳ lạ. Có lúc, nó giống như một vài bức vẽ thiết kế tốt, không nhắc đến không quên không nghĩ. Khi bạn chạm vào người hoặc vật có liên quan đến khoảng thời gian đó, giống như lấy ra một bức trong số đó, từng li từng tí liên quan đến những điều kia lại hiện lên toàn bộ.
Giống như tối nay.
Thời gian đã qua đi nhiều năm, cô lần thứ hai đi vào, đoạn thời gian nào đó lần thứ hai hiện lên, cô lắc lắc đầu, trực giác chống cự lại.
Vừa mới bước vào, Giang Dĩnh liền nghênh đón: "Cuối cùng cũng tới rồi, chỉ đợi cậu thôi đó."
Mọi người ngồi trên ghế sô pha giữa phòng, có quen có lạ, phần lớn cô đều không nhớ nổi tên.
Giang Dĩnh kéo cô đi tới, Nguyễn Tầm Tầm né tránh, không quen thân thiết với cô ta như vậy.
Giang Dĩnh cười cười, không để ý lắm.
Vừa thấy mặt, mở màn luôn luôn là nói chuyện khách sáo, ôm ấp, mỉm cười.
"Càng ngày càng xinh đẹp."
"Nghe nói bây giờ cậu học ở học viện âm nhạc sao?"
"Tớ đã nói lúc trước nhìn cậu múa không tệ, nếu như sau này nổi tiếng rồi thì phải cho chúng tớ chữ ký đấy."
Nguyễn Tầm Tầm không có vẻ mặt gì: "Không có ý định tiến vào làng giải trí."
Người kia lúng túng cười cười.
Cô cúi đầu, lấy điện thoại ra liếc nhìn, người khác nói chuyện cô cũng là mất tập trung mà đáp lời.
Cô đang tính toán thời gian.
Năm phút trôi qua, cô liền đi ngay.
Hỏi han ân cần.
Ăn uống linh đình.
Suýt chút nữa cô đã sinh ra một loại ảo giác, cho rằng lúc trước quan hệ giữa mình với bọn họ rất tốt.
Dối trá giữa con người chẳng qua cũng như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!