Chương 47: (Vô Đề)

Trăng sáng sao thưa.

Sau khi Từ Thịnh nhất thời trầm mặc, lạnh nhạt từ chối: "Không cần."

Bởi vì vài giây chần chờ này, trong lòng Giang Dĩnh gần như có thể khẳng định anh vẫn còn cảm giác với mình, chỉ là ngại thể diện thôi, dù sao ban đầu cũng là cô ta nói chia tay. Lúc đó cô ta cũng chỉ là đùa giỡn thôi, ai ngờ Từ Thịnh thật sự chia tay cô ta, cô ta không xuống xe, thấp giọng hỏi: "Mấy năm qua anh có tốt hay không?"

Có phải tất cả sự cửu biệt trùng phùng đều phải dùng câu nói này để mở màn không?

Nếu lúc trước muốn đi, vậy tôi hiện tại có tốt hay không có liên quan gì đến cô đâu?

Anh ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, không nói gì.

Người phía sau lại mở miệng, giọng nói trằn trọc: "A Thịnh, thật ra lúc đó em chỉ giận hờn…."

Cuối cùng Từ Thịnh ngẩng đầu lên, liếc nhìn gương chiếu hậu, nhìn cô ta thiên kiều bá mị*, dáng vẻ kệch cỡm, đột nhiên cảm thấy lúc đầu không phải mình bị mù chứ? Sao lúc trước lại thích cô gái như vậy? (*: Xinh đẹp tuyệt trần.)

Ngàn lần vạn lần anh cũng không nghĩ ra.

Quản gia bên cạnh tận chức, hoàn toàn tự động tiến vào trạng thái cách âm, phảng phất như hình ảnh như vậy đã từng thấy trăm nghìn lần rồi, cũng phải, thiếu gia nhà mình dáng vẻ xuất chúng, có sắc có tiền, con gái đổ xô tới quả thật rất nhiều.

Từ Thịnh không kiên nhẫn phí thời gian với cô ta nữa, hôm nay có thể đưa cô ta về đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, dù sao nửa đêm, ăn mặc hở hang như thế, nếu gặp phải chuyện gì trên đường, trong lòng anh vẫn sẽ áy náy.

Anh nghe cô ta nói hết lời, sau đó lạnh nhạt mở miệng: "Cô có thể đi xuống rồi."

Giang Dĩnh sững sờ, giọng nói xa lạ, lập tức xô ngã kết luận trước đó của cô ta.

Cô ta hít vào: "Được, hôm nay cảm ơn anh."

Trong khoảnh khắc cô ta xuống xe Từ Thịnh liền dặn dò chú Ngô lái xe đi, người còn chưa đứng vững, cô ta vừa định xoay người, nói với anh một tiếng tạm biệt, xe đã không còn bóng, ẩn vào trong bóng đêm.

Tay còn dừng ở giữa không trung, cắn răng quay người tức giận lên lầu.

Cũng phải, Từ Thịnh như vậy, làm sao sẽ nhớ mãi không quên một người phụ nữ chứ?

Trên xe, Từ Thịnh ngồi kế bên vị trí tài xế cúi đầu lướt Weibo, chú Ngô liếc nhìn anh một cái, nhỏ giọng nói: "A Thịnh, chú nghe nói mấy ngày nữa là Từ tiên sinh về nước rồi."

Thờ ơ nói: "Hả? Hợp đồng của ông ấy bàn xong rồi sao?"

Chú Ngô lái xe, chuyển hướng: "Hình như vậy, mấy ngày nữa cháu kiềm chế một chút, đừng tiếp tục cà lơ phất phơ như thế, bị ông ấy bắt được thì cháu sẽ nếm mùi đau khổ đấy."

Từ Thịnh: "Sao lại khai đao với cháu? Hợp đồng không thành sao?"

Chú Ngô lắc đầu: "Cụ thể chú nào có biết, nghe trợ lý Vương nói, tâm tình không tốt lắm, cháu chú ý một chút, đừng lại hai ba câu nói liền rùm beng lên."

"Sao có thể."

Chú Ngô ở Từ gia cũng được mười năm rồi, Từ Trường Thành quanh năm ở nước ngoài, trong trường có chuyện gì, cũng đều là chú Ngô đi chống đỡ, cũng coi như là nhìn Từ Thịnh lớn lên từ nhỏ, dù sao chú Ngô cũng lớn tuổi hơn anh, Từ Thịnh cũng luôn đối xử với ông ấy như trưởng bối.

Chú Ngô nói: "Đừng có cười đùa tí tửng, nói với cháu nghiêm túc đấy, mấy năm gần đây cơ thể Từ tiên sinh không tốt lắm, còn đang uống thuốc, cháu phải chú ý một chút."

Từ Thịnh hơi sửng sốt một chút: "Ừm."

"Chú nghe trợ lý Vương nói, lần này Từ tiên sinh còn mang theo một người về, cháu đừng có đến lúc mà sặc lên với người ta."

Từ Thịnh phất tay: "Biết rồi biết rồi!"Nguyễn Tầm Tầm đầu tiên nghĩ đến chính là Tiêu Nam Sinh, cô lập tức gọi điện cho anh ta.

Trong điện thoại giọng nói của Tiêu Nam Sinh rất nhanh đã bình tĩnh: "Cô trước tiên đừng hoảng, làm theo lời tôi."

Giọng cô ổn định bình tĩnh: "Tôi không hoảng, tôi không hoảng, tôi không hoảng chút nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!