Chương 46: (Vô Đề)

Cuối hành lang, bốn, năm cô gái vây quanh cùng nhau hút thuốc tán gẫu.

Có người bóp tắt điếu thuốc, ném xuống đất, đi ra từ trong khói thuốc mù mịt, giày cao gót vang lên tiếng "Cộp cộp cộp", âm thanh sắc bén chói tai.

Người đó tới trước mặt cô, Nguyễn Tầm Tầm run lên trong chốc lát, cuối cùng nhận ra, gần như là theo bản năng.

"Giang Dĩnh."

------- Ba Bá.

Giang Dĩnh thay đổi rất nhiều, trước đây ngực lớn, dáng người cũng đầy đặn, thế nhưng bây giờ là ngực lớn eo nhỏ chân dài, tóc ngắn màu vàng sẫm gọn gàng, cô ta nhìn từ trên xuống dưới Nguyễn Tầm Tầm, ánh mắt rơi lên vị trí ngực cô, hơi hơi kinh ngạc: "Lớn rồi hả? Tớ nhớ trước đây cậu là ngực phẳng…."

Nguyễn Tầm Tầm kéo kéo khóe miệng, quay người muốn đi.

Giang Dĩnh kéo cô lại: "Cậu làm gì ở đây?"

"Hát."

"Một đám chị em chúng tớ nhiều năm không gặp, nhân dịp tết đến tụ tập lại, cậu có muốn đi chung không?"

Cô hất tay ra: "Không cần đâu."

Thời thanh xuân đều sẽ có mấy người như vậy, hoặc là chia làm mấy nhóm nhỏ, sau đó chỉ chơi với nhau, tính cách Nguyễn Tầm Tầm lầm lì lại lạnh nhạt, vì vậy khi đó trong lớp không có bạn gái nào chơi với cô, cô cũng vui vẻ tự do; không giống như Ba Bá, ỷ vào ngực lớn, sau đó lôi kéo mấy học sinh nữ rồi còn lấy cái gì mà Mỹ thiếu nữ đoàn, dù sao cô cũng chướng mắt.

Giống vậy, học sinh nữ trong trường lúc đó là tương thông, cô không vừa mắt bọn họ, bọn họ cũng không vừa mắt cô.

Sự chướng mắt của bọn họ gay gắt hơn cô nhiều, thường cố ý làm hư đồ của cô, xé vở bài tập của cô, giấu sách của cô hại cô lên lớp bị giáo viên phạt đứng, nhưng toàn là một vài chuyện vặt vãnh, ngược lại cô cũng không để trong lòng, chỉ cảm thấy cực kỳ ấu trĩ, chỉ có một lần đã hoàn toàn chọc giận cô.

Đánh nhau, kết quả bị giáo viên chủ nhiệm xách lên văn phòng dạy dỗ.

Cuối cùng Nguyễn Minh Sơn phải cúi đầu khom lưng đến nhận cô về.

Giang Dĩnh và cô cao xấp xỉ nhau, chân mang giày cao gót, vì vậy cô ta có vẻ cao hơn cô nửa cái đầu, cô ta hơi cúi người, khói thuốc phun trên mặt cô: "Cậu vẫn như năm đó."

Cô giật nhẹ khóe miệng: "Cậu thay đổi quá nhiều."

Hai người đứng cuối hành lang, Nguyễn Tầm Tầm bị hít phải khói thuốc, trong lòng có hơi buồn bực, nhìn quanh, phát hiện ra phòng bao của Chu Thời Diệc, hóa ra cô đã đi vòng vòng rồi.

Giang Dĩnh mảy may không có dáng vẻ sẽ thả cô đi: "Tốt nghiệp chưa?"

Hai người nói chuyện câu được câu không.

"Tớ đã sớm tốt nghiệp rồi." Giang Dĩnh nói: "Không có tốt như cậu, lên đại học, khi ra liền có việc làm rồi."

Cô nhàn nhạt "À" lên một tiếng, cúi đầu, đuôi mắt quét đến cửa phòng bao nào đó mở ra, một người bước ra.

Thân hình anh cao lớn, nhìn quanh một vòng, sau đó ánh mắt cố định trên người cô, Nguyễn Tầm Tầm vội quay đầu đi.

Cô cũng không biết mình đang tránh né cái gì, nhưng cô chính là không hy vọng Giang Dĩnh nhìn thấy Chu Thời Diệc.

Giang Dĩnh tinh mắt, vẫn là nhìn thấy rồi, lấy tay chỉ vào anh, nhìn mấy chị em phía sau nói: "Ôi ôi ôi…. Chu đại hotboy ôi chao!"

Giang Dĩnh hoàn toàn không gắn liền Chu Thời Diệc và Nguyễn Tầm Tầm lại với nhau, chỉ cho rằng là ngày hôm nay vừa khéo, gặp được tất cả mọi người, cô ta nhìn Chu Thời Diệc kêu: "Chu học trưởng, có cần trùng hợp thế không?"

Phía sau truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, Nguyễn Tầm Tầm vẫn không quay lại, đứng nghiêng đầu.

"Mọi người đang nói chuyện gì vậy?"

Anh đi đến, đứng bên cạnh Nguyễn Tầm Tầm một cách tự nhiênSắc mặt Giang Dĩnh cứng đờ, lúc này mới bắt đầu nghĩ đến, trợn to hai mắt: "Hai người?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!