"Có bạn gái rồi là không dậy được à! Mẹ!" Từ Thịnh cúp máy, rối rắm xoa xoa hai tay mắng, lục ra trong danh bạ gọi điện cho các công tử trong thành phố.
"Ở đâu?"
Đầu bên kia điện thoại có chút ồn ào, nghe không rõ ràng lắm, người kia rống lên: "Quán bar, cậu có qua đây không, có rất nhiều cô gái mới đến, siêu đoan trang."
Từ Thịnh hừ lạnh một tiếng: "Chờ đó cho ông."
"Được, cậu nhanh lên một chút." Người kia thúc giục một câu rồi cúp máy.
Đứng dậy khỏi ghế sô pha, cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, đi ra ngoài, mới vừa bước hai bước, hơi dừng lại, vẻ mặt buồn bực, vò lấy tóc lần nữa ngồi trên ghế sô pha, vuốt vuốt chìa khóa trong tay.
Sao lại có một loại cảm giác chột dạ….
Anh a lên, vò tóc, cả người rơi trên sô pha, lấy điện thoại ra, mở Wechat lên, bên trong có một tài khoản, là ngày ấy lúc rời Mi Ổ, trong lúc vô tình nhìn thấy dưới biển quảng cáo khách sạn có dãy số, anh quét một cái, chính là khách sạn Vân Sam.
Anh nhấp vào, bạn bè không có gì để xem, cô rất ít khi đăng cái gì, cơ bản đều là loại link quảng cáo, đúng là rất phù hợp với tính tình lạnh lùng của cô.
Bóng đêm ngoài cửa sổ ngưng trọng, Từ Thịnh ngồi trên ghế sô pha một lát, tựa hồ đang suy nghĩ điều gì, một lát sau, anh lên lầu lấy một cái điện thoại dự phòng, đăng kí số Wechat, thông tin thân phận gì đều là giả, một lần nữa thêm cô vào.
Sau đó dựa vào ghế sô pha, nhắm mắt dưỡng thần, chờ cô đồng ý.
Anh cũng không biết mình đang muốn làm gì, buồn bực ngán ngẩm, trong đầu vừa mới có ý nghĩ này, một giây sau đã nhận được thông báo của Wechat.
"Ding ding."
Điện thoại vang lên chuông báo, Từ Thịnh chưa từng cảm thấy âm thanh này êm tai như vậy.
Kết bạn được chấp nhận….Rất nhanh đã đến cuối năm, qua cuối năm, rất nhanh lại phải đi học, nhưng đã là nửa học kỳ sau của năm tư rồi, trường vốn không có lớp, chỉ cần báo cáo là được.
Ăn tết đối với bọn họ mà nói cũng không có gì khác, chỉ là Nguyễn Minh Sơn sẽ làm thêm vài món ăn, sau đó gói mấy cái sủi cảo, cơm nước xong chủ yếu ông sẽ xem chương trình cuối năm, Nguyễn Tầm Tầm trở về phòng ngủ.
Mấy năm như thế trôi qua, hai người nói chuyện thật sự là ít ỏi.
Năm nay mấy câu nói mấy ngày nay đều nhiều hơn so với mấy câu lúc trước gộp lại, lúc Nguyễn Minh Sơn đang gói sủi cảo, cô không nhịn được đưa tay trộm một cái, Nguyễn Minh Sơn lấy đũa gõ lên tay cô: "Đi rửa tay."
Cô bĩu môi, bất đắc dĩ đi vào nhà vệ sinh.
Thật giống như trở lại ngày còn bé.
Nguyễn Minh Sơn lén lút quay người, lau đi khóe mắt.
Lúc ăn cơm, Nguyễn Minh Sơn lại hỏi cô một lần: "Chuyện xuất ngoại, suy tính thế nào rồi? Rất nhiều chuyện phải sắp xếp, visa của con chưa lấy nhỉ? Nếu quả thật muốn đi thì còn phải làm visa, thời gian không kịp, quyết định sớm chút."
Nguyễn Tầm Tầm cầm đũa, mắt nhìn chằm chằm vào bát, hít một hơi, mới nói:
"Không đi nữa."
Nguyễn Minh Sơn rõ ràng sững sờ, bỏ đũa xuống: "Làm sao vậy? Không phải trước đây con rất muốn đi sao?"
"Tận ba năm, không có nhiều thời gian như vậy."
Nguyễn Minh Sơn khuyên cô: "Con mới hai mươi hai, học thêm xong quay về cũng mới hai mươi lăm, đây không phải là tuổi tốt nhất sao?"
Cô lắc đầu một cái: "Con muốn ở lại."
Con người khi còn sống, thật ra chính là một con đường đi, vừa đi vừa nghỉ. Có thể lúc bắt đầu, bạn vẫn là cất bước đi về nơi bạn mơ ước. Nhưng đường đi, thường không phải đích đến nằm ở đâu, mà là trên đường đi, bước qua bùn lầy; đi qua mưa gió; thưởng thức cảnh sắc tươi đẹp.
Có thể trước khi tới đích thì bạn đã thay đổi hướng rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!