Chương 43: (Vô Đề)

Nguyễn Tầm Tầm ném điện thoại đi, từ trong hành lý lấy ra một cái áo sơ mi và một bộ nội y, nội y là mua trong cửa hàng ở Đồng Lí, loại dây buộc. Cô nhớ tới vẻ mặt hâm mộ của nhân viên bán hàng: "Người ở ngoài cửa kia là bạn trai của cô sao?"

Cô suy nghĩ một chút, nghiêm túc lắc đầu một cái: "Không."

"….. A, thật sao? Anh ấy rất đẹp trai!"

"Ừ, tất cả mọi người đều nói vậy." Nguyễn Tầm Tầm liếc nhìn về phía cửa, người kia đã đi mất: "Không phải bạn trai, ông xã."

Nhân viên bán hàng: "À, đã kết hôn rồi sao? Cô có vẻ không lớn tuổi lắm, vừa mới kết hôn sao?"

Cô nghiêm túc đàng hoàng bịa chuyện: "Con trai cũng lên tiểu học rồi!"

Nhân viên bán hàng: "Ôi…. Dáng người cô được chăm sóc thật là tốt! Cô có thể xem kiểu dáng này, kiểu dây buộc này khá có tình thú, hơn nữa bình thường cô cũng có thể mặc!"

Cô đánh giá một lượt bộ nội y kia, trên dưới đều là dây buộc, có vài chỗ hở, rất trong suốt, viền ren, quả thật rất có tình thú, tay nâng cằm nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Thế này…."

Nhân viên bán hàng: "Chồng cô đẹp trai như vậy, bên ngoài có rất nhiều cô gái tương tư lắm đấy, thỉnh thoảng cô phải cho anh ấy một chút kinh hỉ*, đúng không? Tôi gói bộ này lại cho cô nhé?"

Tay cô xoa xoa cằm: "Được, cho tôi hai bộ!"

………

Cô thay quần áo xong đứng trước gương.

Áo sơ mi trắng hơi mỏng xuyên thấu, mơ hồ có thể nhìn thấy nội y đen bên trong, vạt áo vừa vặn che khuất bắp đùi, lộ ra một đôi chân thon dài, đường cong cơ thể đều vừa đúng.

Soi gương, Nguyễn Tầm Tầm giơ tay tháo dây cột tóc, năm ngón tay xuyên qua mái tóc, cắn môi.

Ừ, kinh hỉ.

Cô mang dép lê rón rén đi ra ngoài, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa sát vách.

Cửa phòng mở ra, Chu Thời Diệc mặc đồ ngủ đứng ở cửa.

Cô đi vào, đóng cửa lại.

Chu Thời Diệc không tránh ra ngược lại còn di chuyển về phía trước một bước, cô bị kẹp giữa anh và cánh cửa, sau lưng là tấm gỗ lạnh lẽo, trước mặt là hơi thở nóng bỏng của anh, dán chặt lấy cô, không để lại một khe hở nào.

Nguyễn Tầm Tầm thậm chí có thể cảm nhận được mỗi một cơ bắp trên người anh đều căng cứng, còn từ từ cường tráng lên….

Ngón tay trỏ của cô chọt chọt ngực anh: "Cứng quá."

Con mắt Chu Thời Diệc dần dần chìm xuống, anh đưa tay tắt đèn, trong phòng rơi vào bóng tối, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ đi theo, đêm nay không có gió, cây cối tĩnh lặng.

Anh đè lại cuống họng mở miệng: "Em nói chỗ nào?"

Nguyễn Tầm Tầm dần dần đi xuống, dừng lại ở phần bụng gầy gò rắn chắc của anh, vuốt nhẹ: "Chỗ nào cũng cứng ngắc."

Trong bóng tối, anh khẽ cười một tiếng, mắt rất sáng, tay từ phía dưới áo sơ mi của cô tiến vào: "Em mặc như vậy là muốn làm gì?"

Nguyễn Tầm Tầm trực tiếp nhón chân, hôn lên.

Không cần nói cũng biết.

Tay Chu Thời Diệc tìm thấy một cái dây buộc, vừa kéo một cái, một mảnh vải rớt xuống, mắt anh chìm xuống, một tay chống lên cửa, một tay khác nhấc một chân cô lên, vừa nhấc lên, chống cô lên cửa, cao ngang với mình, cúi đầu, hôn một đường từ cổ cô xuống…..

Nguyễn Tầm Tầm ngửa đầu, cảm nhận được nút áo trước ngực bị anh cắn mở từng cái từng cái một, trước ngực mát mẻ, áo sơ mi bị anh mở ra hoàn toàn, nhẹ nhàng khẩy một cái liền rơi xuống đất.

Anh ôm cô đi tới bên giường, sau đó đặt cô lên, bắt đầu cởi đồ của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!