Ngày hôm sau, sương mù nhẹ bao phủ toàn bộ trấn nhỏ, khói xanh trắng nhẹ lượn quanh, một tia nắng mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ, chiếu vào căn phòng nhỏ, rơi trên sàn nhà.
Trong nhà tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào.
Nguyễn Tầm Tầm mở mắt, cửa không khóa để lộ ra khe hở, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng người cao lớn hơi cúi xuống bên cạnh bồn nước, cô ngồi dậy, tóc đen thả ở phía sau, nhìn chằm chằm một lúc.
Một giây sau, tiếng nước chảy im bặt đi.
Có người đẩy cửa đi ra, Nguyễn Tầm Tầm nhìn anh khẽ mỉm cười: "Chào buổi sáng."
Chu Thời Diệc ngẩn người, nụ cười này như ánh mặt trời ngoài cửa sổ, chạm vào lòng người, dư âm ôn tồn. Anh nở nụ cười nhạt, giọng nói sáng sớm lộ ra chút lười biếng: "Dậy rồi à?"
Nguyễn Tầm Tầm gật đầu: "Mấy giờ rồi?"
"Bảy giờ, dậy rửa mặt, chúng ta xuất phát."
"Được."
Nói xong, vén chăn lên lộc cộc bò ra ngoài, cô đánh răng rửa mặt rất nhanh, mười phút đã sửa soạn xong, Chu Thời Diệc đang thu dọn đồ đạc, cô đi tới phía sau lưng ôm lấy anh: "Em xong rồi."
Anh không quay đầu lại, tiếp tục thu dọn đồ trên tay: "Nhanh vậy? Không phải đều nói con gái tụi em không chuẩn bị một tiếng đồng hồ thì không ra cửa sao?"
Mặt cô dán vào phía sau lưng anh: "Sao anh lại hiểu như vậy? Ai để anh chờ sao?"
Không ai để anh chờ thêm, ngoại trừ cô.
Chu Thời Diệc nhét tất cả đồ vào, ung dung nói: "A Thịnh nói, nó hẹn hò với người ta đều phải gọi điện trước hai tiếng."
Nguyễn Tầm Tầm nở nụ cười: "Có thời gian rảnh rỗi như vậy còn không bằng ngủ thêm mấy phút."
Từ Thịnh còn từng nói một câu: "Con gái làm dáng vì người yêu mình*, con gái có yêu cậu có để ý cậu hay không, phải nhìn cô ấy khi ra khỏi nhà trang điểm bao lâu, người vôbs không quá năm phút đã ra cửa không phải không có cảm giác với cậu mà là quá tự tin với nhan sắc của mình, xác suất tồn tại của người này trên thế giới quá nhỏ, con gái vĩnh viễn sẽ không ghét bỏ bản thân mình quá xinh đẹp." (* Nguyên văn: ,:
Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, người con gái làm dáng vì kẻ yêu mình)
……….
Thu dọn xong, Chu Thời Diệc kéo cô xuống lầu.
Bà chủ vẫn ngồi trong quầy cắn hạt dưa, thấy bọn họ xuống thì hỏi thăm: "Đi à?"
"Ừ."
Bà ta trả tiền đặt cọc lại cho bọn họ, nói: "Lần sau quay lại, anh chàng đẹp trai!"Hai người ở gần đó ăn sáng xong thì đi về phía trạm xe, vừa vặn kịp chuyến xe tám giờ mười lăm phút đi Mi Ổ.
Thật ra thì hai trấn nhỏ cách nhau không xa, cũng một giờ đi xe, xe buýt là loại xe nhỏ màu vàng dưới quê, người ngồi xe cũng không nhiều, đều là một vài bà lão ông cụ, dáng người cao lớn của Chu Thời Diệc bước lên có hơi không cân đối.
Hai người ngồi ở chỗ phía sau, Nguyễn Tầm Tầm ngồi bên trong, Chu Thời Diệc ngồi bên ngoài.
Xe buýt thực sự quá đơn sơ, ngay cả tay vịn cũng không có, có vài ông cụ bà lão lên xe đều đứng không vững, không cẩn thận đụng vào người anh, Nguyễn Tầm Tầm phát hiện ra anh không hề bực mình chút nào.
Trong ngày thường, ngay cả động tác nhíu mà nhỏ thôi cũng không có.
Chỉ là rất bình tĩnh xê dịch cơ thể, thỉnh thoảng còn đưa tay đỡ.
Cô vẫn cảm thấy sức hấp dẫn thật sự của đàn ông đều thể hiện ở một số việc nhỏ không đáng kể, đối với người già, đối với bạn bè, đối với trẻ con…..
Nguyễn Tầm Tầm không nhịn được hỏi: "Anh có thích trẻ con không?"
Chu Thời Diệc quay đầu, kinh ngạc nhìn cô: "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!