Vừa lúc là thời gian ăn tối, trời đã tối đen rồi, trấn nhỏ cách Mi Ổ không xa, có xe chạy thẳng tới.
Trấn này tên là Đồng Lí, không lớn, trời vừa mới mưa, mặt đất ẩm ướt lầy lội, trong hẻm bay đến mùi thơm từ bữa cơm cùng tiếng người, cực kỳ sôi nổi.
Giao tiền đặt cọc xong, Nguyễn Tầm Tầm hỏi bà chủ: "Ở đây có xe đi tới Mi Ổ không?"
Bà chủ cắn hạt dưa, xem TV, liếc nhìn cô một cái: "Có, nhưng mà một ngày chỉ có một chuyến, hai người phải tranh thủ."
"Mấy giờ?"
Bà chủ suy nghĩ một chút, nói: "Hình như là tám giờ mười lăm phút sáng."
"Được, cảm ơn."
Nói cảm ơn xong, Nguyễn Tầm Tầm kéo Chu Thời Diệc lên lầu.
Căn phòng rất sạch sẽ, một cái tủ, một cái bàn, ở góc phòng có một cái ghế sô pha đơn, trên tường treo TV, thậm chí không có đồ dư thừa nào, ngoài trừ cả phòng còn bố trí rất ấm áp ra thì Nguyễn Tầm Tầm không hiểu rốt cuộc là tình thú chỗ nào.
Toàn bộ quá trình người đàn ông phía sau không nói một lời, sau khi vào cửa, buông tay cô ra, đi tới phía trước cửa sổ, châm thuốc.
Bên ngoài là nhà lầu hoặc lớn hoặc nhỏ, bảng hiệu quảng cáo cũ nát, ngói đen gạch trắng, phòng ống khói kiểu cũ, trên nóc nhà khói bếp lượn lờ.
Cả người anh ướt đẫm, sống lưng thẳng tắp đứng bên cửa sổ, áo khoác màu đen đầy bùn lầy, còn có vài dấu chân đậm nhạt, chưa từng nhếch nhác như thế.
Nguyễn Tầm Tầm đi tới, vừa định đưa tay từ phía sau ôm lấy anh, điện thoại trong túi anh liền vang lên.
Chu Thời Diệc lấy ra, bắt máy: "Ừ."
Tay cô ngừng giữa không trung, lơ lửng vòng lấy eo anh.
"Ngày mai về, gặp chút chuyện, Tiểu Bạch thế nào?"
"Được, về rồi nói."
"........"
Tắt máy, Nguyễn Tầm Tầm từ phía sau lưng ôm lấy anh, mặt dán vào lưng anh, tay cuốn chặt lấy eo anh.
Chu Thời Diệc không nhúc nhích, còn đang hút thuốc: "Không bẩn sao?"
Nguyễn Tầm Tầm lắc đầu một cái: "Không bẩn."
Chu Thời Diệc cúi đầu, gạt tàn thuốc một cái, khóe mắt lướt qua bàn tay đặt ở hông, da dẻ trắng nõn nhẵn nhụi, nhưng có vài vết thương cũ ngang dọc tứ tung, còn có vài vết máu ngày hôm nay.
Anh nắm cổ tay cô lật lại nhìn: "Sao lại như vậy?"
"Không nhớ, hình như hôm nay bị móng tay tên đó cào qua."
"Anh nói là vết thương cũ."
Nguyễn Tầm Tầm sững sờ, rút tay về, kéo ống tay áo che lại, hời hợt nói: "Trước đây còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, thích đâm bản thân chơi."
Chu Thời Diệc liếc nhìn cô một cái, gật đầu, bóp tắt điếu thuốc: "Đi tắm đi."
Trên người Nguyễn Tầm Tầm cũng ướt, nhưng không bẩn như anh, muốn để anh tắm trước, nghĩ lại chắc là anh cũng sẽ không đồng ý nên không nhiều lời với anh nữa, dứt khoát trực tiếp đi vào nhà tắm.
Chỉ chốc lát sau, trong nhà tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào.
Tắm xong, Nguyễn Tầm Tầm giặt bộ quần áo đã thay ra một lần, sau đó móc lên rồi quấn khăn tắm đi ra. Chu Thời Diệc đã cởi áo khoác, dựa vào giường xem TV.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!