Chương 38: (Vô Đề)

Nguyễn Tầm Tầm hỏi ra lời lại cảm thấy mình ngốc, anh sắp hai mươi bảy rồi, không phải mười bảy, sao chưa từng có bạn gái được, chưa từng có bạn gái mới là không bình thường, cô cười cười, nghiêng đầu nhìn anh, thay đổi câu hỏi: "Bạn gái cũ của anh đẹp, hay là em đẹp?"

Hai người nằm sóng vai, Chu Thời Diệc quay đầu liếc nhìn cô một cái, dường như đang suy nghĩ.

Nguyễn Tầm Tầm lại nở nụ cười: "Hình như anh chưa từng nói em đẹp."

Anh thản nhiên nói: "Có đẹp hay không trong lòng mình rõ ràng, tại sao phải khẳng định thông qua người khác? Chứng minh là em thật sự tự ti?"

Nguyễn Tầm Tầm sững sờ.

Cô phát hiện ánh mắt người đàn ông này rất gay gắt.

Liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấu lòng người.

Cô không rời mắt, tỉnh bơ đổi chủ đề: "Nói anh đi, anh với bạn gái cũ tại sao lại chia tay?"

"Chia tay?" Chu Thời Diệc bỗng nhiên nở nụ cười.

"Đúng vậy, sao lại chia tay?"

"Không có."

"Cái gì?"

Anh ngửa mặt nằm trên giường, hít sâu một hơi, phập phồng hít thở: "Chưa từng có bạn gái."

Phụt…..

Nguyễn Tầm Tầm không thể tin, nghiêng người, khuỷu tay chống lên giường, tay đặt sau gáy, nhìn về phía anh: "Chưa từng có bạn gái sao?"

Tay Chu Thời Diệc đỡ trán, gật đầu.

"Không thể nào."

"Tại sao không thể?"

Anh suy nghĩ một chút nói: "Mấy năm đầu bận bịu thi đấu, nào có thời gian nói chuyện yêu đương, mấy năm nay càng không có thời gian."

Tư thế của Nguyễn Tầm Tầm như một người đẹp đang ngủ: "Tại sao mấy năm nay không có thời gian? Không phải là anh tự mình mở công ty sao? Làm ông chủ còn bận rộn như vậy à?"

Chu Thời Diệc dựa vào đầu giường, châm thuốc: "Anh không phải ông chủ, anh chỉ là một trong những cổ đông, A Thịnh mới là ông chủ, anh chỉ giúp nó làm việc."

Mặc dù người đại diện pháp lý của Thời Thịnh khoa kỹ là Từ Thịnh, nhưng anh ta vốn dĩ chính là một ông chủ, chẳng quan tâm gì cả, việc quyết định đều do một mình Chu Thời Diệc đưa ra, ngược lại Chu Thời Diệc làm gì có anh ta chống đỡ là được rồi. Vì thế công ty lớn như vậy vốn dĩ cũng chỉ một mình Chu Thời Diệc lo liệu để ý, thật sự rất bận rộn.

Nguyễn Tầm Tầm cũng di chuyển đến bên cạnh anh, gục đầu lên vai anh, thấp giọng hỏi: "Vì vậy đây thật ra là lần đầu tiên của anh?"

Chu Thời Diệc cúi đầu gạt tàn thuốc, liếc nhìn cô một cái, kéo kéo khóe miệng: "Em cảm thấy thế nào?"

Nguyễn Tầm Tầm lắc lắc đầu, bĩu môi: "Không giống."

"Cái gì?"

Cô phân tích: "Không phải nói lần đầu tiên của đàn ông đều tính bằng giây sao? Đâu có lâu như anh."

"Khụ khụ….."

Chu Thời Diệc sặc khói thuốc, lồng ngực ho khan dữ dội.

Vẻ mặt Nguyễn Tầm Tầm thể hiện em nói không đúng sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!