Đinh Vân Lỗi bị sự hưng phấn làm cho choáng váng đầu óc, làm sao cũng không nghĩ tới mình có thể gặp được người ca cao tại thượng đó, thần tượng một thời, còn đang lải nhải: "Weibo đó đến nay vẫn còn giữ lại, Ngô Thiến nói Weibo đó sẽ vẫn giữ cho đến khi anh trở lại, vì vậy, nam thần anh thật sự không định quay lại sao?"
Nguyễn Tầm Tầm nghe thấy thế thì rơi vào mù mờ, Weibo gì cơ?
Ngô Thiến là ai?
Mà nam chính đến bây giờ cũng không lên tiếng, bóp tắt điếu thuốc, liếc nhìn Đinh Vân Lỗi, ừm một tiếng. Từ Thịnh và Đại Bao trở về, thấy mọi người đều vây quanh nhà bếp thì chen vào: "Làm sao vậy?"
Đinh Vân Lỗi lại lần nữa đánh giá trên dưới hai người bọn họ: "Hai người các anh không phải là POT và 59 đấy chứ?"
Đại Bao và Từ Thịnh là chơi cho vui, thế nhưng không có nghĩa hai người họ không biết thể thao điện tử, bình thường cũng sẽ chơi, chẳng qua là chơi không phải là quá tốt, đi so sánh, Bạch Cẩm Huy chơi coi như không tệ, chẳng qua là vừa bắt đầu anh ta đã không nghĩ đến muốn đi con đường này, xong một trận cũng bỏ đi, không phát triển sâu hơn.
Bởi vì quan hệ với Chu Thời Diệc mà quan hệ giữa bọn họ và POT, 59 tứ đại nam thần cũng không tệ, mấy ngày trước còn gặp, vì vậy có hơi kinh ngạc liếc nhìn Đinh Vân Lỗi.
Đại Bao chen vào, đặt túi xuống, hỏi: "Làm sao? Anh cũng chơi game à?"
Đinh Vân Lỗi gãi đầu một cái: "Trước đây có chơi một thời gian, rồi bỏ một thời gian, sau đó sau khi nhìn thấy anh ấy giành quán quân thì tôi lại đi trên con đường này lần nữa, bây giờ là tuyển thủ thể thao điện tử chuyên nghiệp."
Chu Thời Diệc dựa vào tủ lạnh, bóp tắt điếu thuốc, cuối cùng nhìn về phía anh ta: "Chiến đội nào?"
"Cụ Phong."
Thực lực thể thao điện tử trong nước vẫn chưa mạnh, chiến đội nổi tiếng không nhiều, chiến đội ST trước đây của Chu Thời Diệc được tính là một, còn có một đội nữa là chiến đội TED do POT lập ra.
Còn lại rất nhiều đều là tên lạ.
Giống như Cụ Phong này, bọn họ vẫn chưa từng nghe qua.
Đại Bao không biết phải nói gì, cười khan một tiếng, vỗ vỗ vai anh ta: "Người trẻ tuổi, có giấc mơ là tốt."
Nguyễn Tầm Tầm đứng ở cửa, hoàn toàn nghe không hiểu bọn họ đang nói gì, đây có lẽ chính là thế giới của đàn ông.
Anh có thứ anh thích.
Cô cũng có sự kiên trì của cô, chợt phát hiện cảm giác này rất tốt.
Thế là,
Cô dựa vào khung cửa lẳng lặng nghe bọn họ nói chuyện.
Chu Thời Diệc thay đổi tư thế, khoanh hai tay dựa vào tủ lạnh, ánh mắt chuyển về phía cô: "Đói bụng à?"
Cô lắc đầu một cái, làm mặt quỷ với anh.
Anb ngoắc ngoắc khóe miệng, chợt nhớ tới khoảng thời gian mình vừa đoạt giải quán quân này. Bởi vì mình mà gia nhập thể thao điện tử, người giống Đinh Vân Lỗi không phải là ít.
Anh không nghĩ tới sức ảnh hưởng của mình lại lớn như vậy, sau đó anh cũng có hơi hối hận. Bởi vì câu nói kia của anh mà càng ngày càng có nhiều người, tre già măng mọc.
Thậm chí bất chấp hậu quả.
Con đường này khó đi biết bao nhiêu, chỉ có người đã từng đi qua mới rõ.
Trò chơi này, tốt nhất không nên đụng vào.
Tuổi thọ của thể thao điện tử rất ngắn ngủi, thứ bị hao tổn đều là mấy năm tốt đẹp nhất trong đời, rất nhiều người, thậm chí bỏ ra lúc tốt nhất, nhưng từ đầu đến cuối cũng không làm ra thành tích gì, chỉ có thể ở bên cạnh nhìn người ta mà lo lắng suông.
Vì vậy, nói ra câu nói đó, anh liền hối hận.
Nhất thời kích động, lại không biết đã phá hủy thanh xuân của bao nhiêu người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!