Nguyễn Tầm Tầm chỉ cảm thấy trên người là từng trận đau rách tim gan như bị xé làm đôi, trên trán, trên mặt, trên cổ….. Không ngừng tiết ra mồ hôi hột, cô theo bản năng mà dùng sức cắn vào môi dưới.
Nghe nói, nếu như lúc này, phụ nữ cắn môi, vén tóc, những hàng động nhỏ này đặc biệt có thể kích thích thần kinh đàn ông.
Chu Thời Diệc chợt cảm thấy da đầu bị siết chặt, hai tay chống hai bên người cô, cúi đầu hôn cô.
Tiếng thở dốc từng hồi, hơi thở vây quanh.
Anh dần dần tăng thêm lực.
………..
Một tiếng sau.
Chu Thời Diệc dựa vào đầu giường, cào tóc, vươn mình xuống giường, mặc quần dài vào, thân trên để trần, cúi người vỗ vỗ cô: "Dậy, đi tắm."
Nguyễn Tầm Tầm vùi đầu vào gối, buồn buồn nói: "Anh tắm trước."
Hơi thở nóng bỏng phả bên tai cô: "Cùng tắm nhé?"
Nguyễn Tầm Tầm trực tiếp lấy gối đánh anh: "Quỷ mới muốn tắm với anh."
Anh đứng thẳng người, nhíu mày: "Em còn không dậy, bọn Đại Bao sẽ quay về ngay đấy."
Cả người Nguyễn Tầm Tầm dứt khoát trốn trong chăn, Chu Thời Diệc ngồi bên giường, kéo kéo chăn của cô: "Thẹn thùng cái gì?" Cô cảm thấy có ngùng ngượng ngùng, để lộ một mắt, lén lút nhìn anh, thấy anh đứng thẳng người thì ngồi dậy, vén chăn lên, chỉ chỉ vệt hồng trên giường, vẻ mặt đau khổ: "Làm sao bây giờ?"
Chu Thời Diệc lúc này mới phản ứng lại được, ho lên một tiếng, quay mặt đi: "Đợi lát nữa anh đi mua cái mới, nhanh đi tắm."
Nguyễn Tầm Tầm thân thể trần truồng từ trong chăn chui ra.
Thật ra dáng người cô xinh đẹp, làn da trên người nhẵn nhụi trắng nõn, một đôi chân thon dài cân xứng.
Dáng người thật sự rất tốt.
Chu Thời Diệc nhìn chằm chằm bóng lưng cô, châm thuốc, dựa vào tường, liếc nhìn thời gian, câu môi lên cười.
Bọn Đại Bao vẫn chưa về.
Chờ anh tắm xong đi ra, tiếng máy sấy tóc rền vang, hai tay khoanh lại dựa vào cửa nhìn một chút, cô ngồi trước gương, cả người từ trên xuống dưới chỉ quấn một cái khăn tắm, không biết bên trong có mặc gì hay không.
Anh bỗng nhiên đứng thẳng người, đóng cửa lại rồi đi về phía cô.
Trên tay trống không, máy sấy tóc bị cướp đi, Nguyễn Tầm Tầm kinh ngạc quay đầu liếc nhìn anh một cái: "Sao lại qua đây rồi?"
Động tác của anh không lưu loát, từng chút từng chút vén tóc cô, thỉnh thoảng sẽ kéo phải da đầu cô, Nguyễn Tầm Tầm nhíu mày, sau đó ở trong gương nhìn thấy anh ngẩng đầu lên: "Đau không?"
Cô bỗng nhiên cười lên: "Anh hỏi chỗ nào?"
"Hả?"
"Anh hỏi là hỏi em lúc nãy hay là hỏi em bây giờ?"
Anh ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, không lên tiếng.
Nguyễn Tầm Tầm bĩu môi, tự nhủ: "Đau, vô cùng đau."
Đối với loại đùa giỡn này, Chu Thời Diệc cơ bản là mắt điếc tai ngơ.
Nguyễn Tầm Tầm thấy anh không đáp lại thì cảm thấy không có hứng thú, hừ lạnh một tiếng lấy lại máy sấy tóc, nói: "Vẫn là để em tự làm đi, lát nữa là bọn Đại Bao trở về rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!