Chạng vạng, ánh chiều tà bao phủ lấy cái trấn nhỏ này. Một bóng người yểu điệu dựa vào cửa khách sạn đang đóng chặt, trên người cô ta mặc một cái áo khoác trắng buộc eo, một đôi chân thon dài, chân mang đôi giày cao gót màu đỏ, lộ ra mu bàn chân trơn bóng, dường như không sợ lạnh một chút nào.
Đinh Vân Lỗi xoay người theo bản năng, cất bước muốn chạy.
Bị một tiếng quát chói tai của cô ta làm cho đứng lại.
Trần Thanh Thanh đạp giày cao gót, cộc cộc cộc đi tới: "Đinh, Vân, Lỗi!"
Đinh Vân Lỗi xoay người.
Trần Thanh Thanh đi tới, tiếng bước chân nhanh như gió, khí thế như hồng, lúc đi ngang qua Nguyễn Tầm Tầm thì mạnh mẽ trừng mắt nhìn cô một cái, sau đó đẩy hất vai cô một cái, Nguyễn Tầm Tầm đứng không vững, cơ thể loạng choạng, Đinh Vân Sam vội đỡ phía sau cô: "Trần Thanh Thanh, cô đi đứng nhìn một chút được không? Đụng người ta bị thương thì cô có bồi thường không?"
Ai chẳng biết là cô ta cố ý chứ?
Nguyễn Tầm Tầm biết, Đinh Vân Sam lại không ngốc, theo tính tình này của Trần Thanh Thanh thì tám phần mười là xem Nguyễn Tầm Tầm là tình địch rồi.
Trần Thanh Thanh đi tới trước mặt Đinh Vân Lỗi, ngắt mạnh lên cánh tay anh một cái, lúc này mới âm dương kỳ quái nói: "Chị Vân Sam, em cũng không phải cố ý, lại nói, cứ đụng một cái như vậy thì có thể bị thương sao? Cô ta làm từ đậu phụ à?"
Đinh Vân Sam lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái.
Nguyễn Tầm Tầm còn đang chìm đắm trong những tâm tình lúc ban đầu nên không muốn tính toán với cô ta: "Vân Sam, mở cửa đi."
Đinh Vân Lỗi có hơi đau đầu: "Sao em lại đến đây?"
Trần Thanh Thanh bĩu môi, cả người suýt chút nữa dán lên người anh: "Hừ, sao anh không bắt máy?"
Đinh Vân Lỗi đỡ trán, tránh khỏi tay của cô ta, nói: "Gần đây anh rất bận, em không có chuyện gì thì đừng gọi điện cho anh, lại nói em không phải bạn gái anh, em quản nhiều như vậy làm gì?"
"Vậy bây giờ em làm bạn gái anh!"
Đinh Vân Lỗi trực tiếp từ chối: "Không được!"
Cửa mở, Đinh Vân Sam và Nguyễn Tầm Tầm đi vào.
Đinh Vân Lỗi muốn cùng đi vào thì bị Đinh Vân Sam ngăn lại, chỉ chỉ vào cô gái sau lưng anh: "Giải quyết trước đi đã."
Đinh Vân Lỗi bó tay toàn tập.
Trần Thanh Thanh lại quấn lấy, giọng nói mềm nhũn ra: "Đinh đại ca, không phải trước đây anh muốn em làm bạn gái anh sao? Sao bây giờ lại không muốn nữa?"
Nguyễn Tầm Tầm đã lên lầu rồi.
Đinh Vân Sam giữ cửa, không cho hai người bọn họ đi vào.
Đinh Vân Lỗi nhìn cô ta cười gằn: "Trước đây không phải là em không muốn làm bạn gái anh sao?"
Vẻ mặt nhất thời có hơi bị nghẹn, giọng nói nhỏ xuống: "Đó là trước đây, em vẫn chưa hiểu chuyện, anh không thể chờ em sao?"
"Vậy thì coi như trước đây anh cũng không hiểu chuyện đi." Đinh Vân Lỗi nói: "Còn nữa, không ai có thể đứng tại chỗ chờ em, cho dù phải chờ thì em cảm thấy em đáng giá không?"
Tình yêu trần tục vẫn là không thể tránh khỏi.
Không có loại tình cảm vừa vặn như vậy, lúc anh yêu em, em cũng yêu anh.
Không có.
Dù có chỉ là nhiệt huyết nhất thời thì cũng sẽ từ từ bị sự tuyệt vọng dập tắt.
Rời đi rồi mới biết phải hối hận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!