Chương 33: (Vô Đề)

Đêm tối luôn mang đến cho con người ta khả năng thần bí.

Nguyễn Tầm Tầm làm sao cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày, mình có thể đánh gục anh. Đồng thời không nghĩ tới điều này còn có Chu Thời Diệc. Đôi môi mềm mại của cô phủ trên môi anh, cũng không có động tác tiến lên mà chỉ là dán vào.

Trên người cô rất lạnh nhưng hơi thở lại nóng, mang theo mùi rượu nồng đậm.

Anh giơ cao tay, cơ thể lùi ra sau, cố gắng tránh khỏi ngực cô,

Hai người ngã lên cái giường nhỏ 1m5, Chu Thời Diệc cao lớn khỏe mạnh, một mình chiếm nửa giường, cổ của anh bị cô siết chặt lấy, cả người phủ lên người anh.

Chu Thời Diệc bị cô đè lên, bên trong đôi mắt trợn to tràn ngập sự hoảng hốt.

Một giây sau, trên môi anh đau xót, Nguyễn Tầm Tầm cắn mạnh một cái, trong miệng còn đang nói thì thào: "Cắn chết anh, cắn chết anh." Chu Thời Diệc mắng nhỏ một câu, tay vịn lấy eo cô, xoay người đặt cô dưới thân rồi hôn xuống, linh hoạt quấy đảo trong miệng cô.

Thay đổi tư thế.

Nguyễn Tầm Tầm bị anh đè hôn lên, trên người cảm thấy khô nóng, cả người như nhũn ra, mãi đến tận khi không thể thở nổi thì cô mới không nhịn mà được lẩm bẩm một tiếng…..

Không biết là do uống nhiều hay là do hôn môi mà khuôn mặt cô rất nóng đỏ rực, có hơi bỏng. Cô đưa tay vững vàng ôm lấy cổ anh, ngửa mặt lên nghênh đón.

Ngoài cửa sổ bóng đêm yên tĩnh.

Có vài thứ không cần nói cũng biết, vạn vật thức tỉnh.

Chu Thời Diệc hôn đủ rồi, thoáng kéo cô ra, nâng người lên, cúi đầu nhìn cô. Một giây sau, cô lại câu tới, trong miệng nói lẩm bẩm: "Lạnh, Thời Nhất, em lạnh…."

Cô nói lạnh.

Anh không đẩy cô ra nữa, tay từ phía dưới luồn vào, quấn eo cô lại, kéo vào trong lòng mình, để đầu cô gối lên ngực mình, thấp giọng hỏi: "Như vậy còn lạnh không?"

Sự ấm áp trên người anh dần truyền đến.

Cô cảm thấy thoải mái rồi, ừm một tiếng. Một lát sau có lẽ hai người ôm nhau quá chặt, lại cảm thấy nóng, tay cô bắt đầu không thành thật mà lôi kéo quần áo, kéo xong của mình lại đến kéo của anh. Anh vừa mới tắm xong nên chỉ mặc một cái áo thun, Nguyễn Tầm Tầm kéo góc áo của anh lên, một phần cơ bụng săn chắc như ẩn như hiện, Chu Thời Diệc đột nhiên nắm chặt tay cô, cố gắng kiềm chế hơi thở của mình…...

Lại thở ra hai cái mới khiến cho tâm tình mình bình tĩnh hơn một chút.

Phải bình tĩnh phải bình tĩnh…….

Người dưới thân dường như không thành thật chút nào, thật vất vả mới dập được lửa, lập tức lại bị cô khơi lên, anh thở thật mạnh, thậm chí không dám nhìn cô, nghiêng đầu đi, tầm mắt rơi vào nơi khác.

Hô hấp bên tai dần dần tổn định, tay cũng không sờ lung tung nữa, anh quay đầu lại nhìn cô, hai mắt bị ngăn cản, lông mi dài che lấp, hô hấp đều đặn, ngực hơi phập phồng, mái tóc đen dài lòa xòa.

Áo sơ mi bị bung hai nút, vừa vặn ở vị trí ngực, bra màu đen và rãnh ngực sâu, da dẻ nơi đó trắng mềm, hắn nhìn chằm chằm một lúc thì chỉ cảm thấy máu dâng lên, cố gắng bình phục hô hấp của mình, hai tay đưa tới, cài lại.

Không phải bây giờ, không phải bây giờ…..

Sau đó trực tiếp xoay người ngả sang bên cạnh cô, ngửa mặt, thở phào một hơi……

Ngoài cửa sổ gió thổi qua,

Lá rơi,

Cây lay động.

Anh nghiêng đầu liếc nhìn người đang ngủ say bên cạnh, bỗng nhiên kéo kéo khóe miệng, bất lực đỡ trán.

Chu Thời Diệc, mày thật sự rất khốn kiếp.

Anh kéo kéo khóe miệng, trở về phòng lấy đồ ngủ rồi đi tắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!