Chương 32: (Vô Đề)

Cơm nước xong, mấy người Chu Thời Diệc vây quanh ở cửa khách sạn hút thuốc nói chuyện.

Bạch Cẩm Huy ít thấy cũng đến, Đại Bao liếc nhìn hai người phụ nữ đang thì thầm với nhau ở trong góc: "Các cậu nói xem hai người này cả ngày đều ở cùng nhau, đâu ra có nhiều lời để thủ thỉ thế?"

Từ Thịnh ở bên cạnh vừa hút thuốc vừa lướt điện thoại, cười lạnh một tiếng.

Chu Thời Diệc dựa vào tường, ánh mắt nhạt nhẽo.

Bạch Cẩm Huy nhìn chằm chằm Nguyễn Tầm Tầm một lúc, nói: "Sao tớ lại cảm thấy cô gái này nhìn khá quen nhỉ?"

Đại Bao hơi nhìn Chu Thời Diệc, người sau dựa vào tường hút thuốc, vẻ mặt không hề thay đổi.

Từ Thịnh lười biếng nói: "Còn không phải sao, lần đó người tới bắt gian còn quay video không phải là cô ấy sao."

"Không phải, lần đó tớ nhớ, ngoại trừ lần đó, tớ cảm thấy tớ còn từng gặp qua cô ấy."

Đại Bao phất tay một cái: "Mỹ nữ không phải đều như vậy sao? Mắt to miệng nhỏ mặt trái xoan, cậu xem Vân Sam nhà cậu không phải cũng vậy sao, nhìn như thế, hai người họ còn có hơi giống nhau nhưng mà khí chất lại không giống. Vân Sam nhà cậu khá là lãnh khốc, Tầm Tầm nhà chúng tớ khá là lãnh diễm."

Từ Thịnh nhìn Đại Bao đang khen ngợi so sánh, hiếm thấy dùng từ chính xác như thế.

"Cũng có thể." Bạch Cẩm Huy nghi ngờ gật đầu, một giây sau lại phản ứng lại, chăm sóc đầu của Đại Bao một cái: "Cậu nói lung tung cái gì vậy! Cái gì nhà cậu nhà chúng tớ?"

Đại Bao sờ sờ đầu, bĩu môi.

Đều rõ ràng trong lòng rồi.

Hai người Đinh Vân Sam và Nguyễn Tầm Tầm đứng trong góc tường, hết sức nhỏ giọng: "Trần Quảng Trung cô muốn tìm khoảng bao nhiêu tuổi?"

Nguyễn Tầm Tầm im lặng một lúc: "Cụ thể thì tôi không rõ, tuổi trong khoảng bảy mươi tám mươi."

Đinh Vân Sam cho cô một ánh mắt khẳng định: "Vậy chính xác không sai rồi, tôi nhớ ra rồi."

Đinh Vân Sam nói: "Thật ra nếu như người cô hỏi là tiểu bối tôi khẳng định có thể nhớ ra ngay, còn trưởng bối thì tôi cũng không quá nhớ tên, nếu như tôi nhớ không lầm thì Trần Quảng Trung chắc là ông nội Trần Thanh Thanh."

Nguyễn Tầm Tầm gật đầu, ra hiệu cho cô nói tiếp.

"Trần Quảng Trung sinh ra ba người con, hai gái một trai. Con gái lớn nghe nói rất lợi hại, vào được đoàn ca múa quốc gia, con trai là bố của Trần Thanh Thanh, quanh năm làm ăn ở bên ngoài, mấy năm trước bị bắt, còn đang ngồi tù. Con gái nhỏ thì từ lúc tôi mới sinh ra chưa từng gặp bà ấy, chuyện này tôi cũng là nghe trưởng bối trong nhà nói. Nghe nói con gái nhỏ bỏ trốn với người ta đến nơi khác, cắt đứt liên hệ với gia đình, Trần Quảng Trung giận điên lên, sĩ diện nên cũng chưa từng đi tìm bà ấy."

"Ừ, hiện tại Trần Thanh Thanh bao nhiêu tuổi?"

"Cô ta nhỏ hơn anh trai tôi ba bốn tuổi gì đó, không nhớ. Năm ngoái tốt nghiệp cao đẳng, bây giờ còn đang tìm việc làm."

Nguyễn Tầm Tầm nhíu mày: "Cao đẳng sao?"

Đinh Vân Sam nói: "Trẻ con ở trên trấn chúng tôi học cũng không tốt, giống như anh trai tôi, cả ngày chơi game, thi lên đại học cũng không nhiều, một sinh viên cao đẳng nghệ thuật đã trở thành vốn liếng để cô ta khoe khoang rồi. Hơn nữa mấy năm trước cầu sụp, rất nhiều người chết, thậm chí có một vài đứa trẻ trở thành cô nhi thì càng khỏi nói chuyện đi học, nhưng mà Bạch Cẩm Huy là người lợi hại nhất nơi này của chúng tôi, anh ấy thi đậu đại học Bắc Tuần."

Nguyễn Tầm Tầm có hơi phức tạp nhìn cô, nghĩ đến có thời gian thì sẽ hỏi chuyện của Bạch Cẩm Huy và cô ấy.

"Ừ, cô nói tiếp đi."

"Tôi nhớ cô ta thi vào trường kỹ thuật nghề Nhã Giang học múa, bà nội cô ta từng là người hát hí khúc, cho nên nền tảng kỹ năng nhảy múa của cô ta không tồi, vốn là mấy năm trước nói chờ cô ta tốt nghiệp rồi thì cô của cô ta sẽ cho cô ta tiến vào đoàn ca múa nhạc, sau đó thì không có tin tức nữa. Bây giờ còn đang ở nhà, cả ngày quấn quít lấy anh trai tôi."

Hai người lại nói chuyện thêm một lúc.

Đại Bao bỗng nhiên đi tới, nhìn hai người nói: "Há, hai người đẹp, có muốn đi vào trong chơi cùng không?"

Đinh Vân Sam quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Bạch Cẩm Huy đã ở đó thì quay đầu muốn đi, bị Đại Bao kéo lại: "Đừng, cùng nhau chơi một chút đi, dù sao cũng đang chán mà."

Mỗi tay kéo một người, kéo đến trước bàn, ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!