Sáng hôm sau, Nguyễn Tầm Tầm xoa huyệt thái dương tỉnh lại.
Tối hôm qua, toàn bộ Mi Ổ được một cơn mưa rào đột nhiên xuất hiện cọ rửa, không khí lạnh lẽo đột nhiên giáng lâm, nhiệt độ dưới 0 độ, mở cửa sổ ra, gió lạnh thổi vào, cô chỉ mặc đồ ngủ mỏng manh, cả người không nhịn được run lên.
Cúi đầu liếc nhìn thời gian, bảy giờ đúng.
Bên cạnh là tiếng sột soạt rời giường, kèm theo đó là tiếng nói lảm nhảm của Đại Bao.
"Mẹ kiếp, ông đây từng vượt qua súng ống, đã từng đứng top, từng vượt qua sông lớn, từng bị tổn thương….. cũng không chết nhưng lại bị đóng băng thành chó ở đây."
Từ Thịnh mặc áo khoác dày, thản nhiên ngồi trên ghế sô pha, uống cà phê đen, lắc chân, nói: "Vì vậy nên con ngươi không có việc gì thì nên đọc báo, xem tin tức nhiều một chút."
……..
Nguyễn Tầm Tầm làm xong năm mươi cái ép chân, chuẩn bị cởi quần áo đi tắm, mới vừa cởi ra hai cái nút trước ngực thì có người gõ gõ cửa.
Cô nhàn nhạt hỏi: "Chuyện gì?"
Ngoài cửa vang lên một giọng nói trầm thấp: "Mở cửa."
Cô nghĩ đến điều gì đó, nhếch nhếch khóe miệng, cài lại một cái nút, để lộ ra một đường cong như có như không, sau đó tùy tiện buộc tóc lại rồi mới ra mở cửa.
Cô dựa vào khung cửa, khoanh hai tay, khe ngực tựa như càng ngày càng sâu, ánh mắt hình như có hơi khiêu khích nhìn người ngoài cửa, giọng điệu uể oải: "Chuyện gì."
Làm đàn ông mà ánh mắt không bị hấp dẫn thì đó là chuyện không thể nào.
Chỉ có điều, Chu Thời Diệc rất nhanh đã dùng tiếng ho khan che đậy, quay đầu đi: "Tụi anh đi tìm Tiểu Bạch ăn sáng, em có đi không?"
"Không đi, tôi ngủ thêm một lúc nữa."
Chu Thời Diệc nhìn cô chằm chằm: "Cài áo lại."
Cô cười nhạt, nhún vai, ánh mắt giống như muốn nói, anh quản tôi à?
Bên cạnh truyền đến tiếng mở cửa, Đại Bao đi ra.
Chu Thời Diệc lặng lẽ di chuyển che trước mặt cô, Đại Bao không rõ nội tình, nhiệt tình đi tới muốn chào hỏi: "Hai người các cậu mới sáng sớm đứng ở cửa nói chuyện gì vậy?"
Nói xong thì muốn thăm dò, nghiêng người nhìn Nguyễn Tầm Tầm phía sau anh.
Chu Thời Diệc cao hơn anh ta nửa cái đầu, đè cái đầu đang rục rịch của anh ta lại, nói: "Tiểu Bạch đã ở dưới lầu rồi, cậu mau đi đi."
Đại Bao sững sờ: "Không phải nói là tới nhà Tiểu Bạch tìm nó sao?"
Giọng nói không kiên nhẫn: "Nó đã tới đây rồi, cậu xuống trước đi."
Đại Bao "À" lên một tiếng: "Từ từ, tớ chào hỏi em gái tớ trước đã."
"Tớ nói không cần chào hỏi nữa."
Đại Bao nhìn thấy tư thế của anh thì không dám hỏi nhiều, vẻ mặt không hiểu ra sao đi xuống lầu.
Đi xuống dưới lầu, cảnh tượng dưới lầu càng làm cho anh ta không hiểu ra sao, nào có bóng dáng Tiểu Bạch, đại sảnh trống không, Từ Thịnh đứng bên quầy, vẻ mặt như muốn xé Đinh Vân Sam ra.
Đại Bao đi tới: "Làm sao vậy?"
Đinh Vân Sam không lên tiếng.
Đại Bao nhìn về phía Từ Thịnh: "Làm sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!