Chương 30: (Vô Đề)

Bạch Cẩm Huy dẫn bọn họ vào nhà.

Tòa nhà nhỏ duy nhất ở ven sông, phong cảnh hợp lòng người, ánh sáng bên trong nhà u tối, nhìn không rõ lắm, Bạch Cẩm Huy đi phía trước: "Các cậu chờ một chút, tớ đi trước bật đèn."

Vừa đi vào, một mảng đen tối, một luồng hơi ấm kéo tới, Nguyễn Tầm Tầm lơ đãng nói: "Tiểu Bạch, nhà anh không có ai sao? Sao máy điều hòa còn mở?"

"Máy điều hòa?" Từ Thịnh liếc nhìn cô một cái, xem thường: "Không biết nhân gian khó khăn."

Đèn được bật lên, đã sáng lên được một chút.

Nguyễn Tầm Tầm nhìn quanh một vòng, lúc này cô mới thấy rõ.

Đây là một tòa nhà thấp tầng rất cổ kính, thấp bé tồi tàn, so với bề ngoài điêu lan ngọc thế thì hoàn toàn khác hẳn, trong nhà quanh năm không có ánh mặt trời chiếu vào, tối tăm ẩm ướt, mặt tường đen thui, có một chút sơn đã tróc ra, mấy căn phòng ở tầng một được ngăn cách bằng ván gỗ, cầu thang đi lên tầng hai nhìn có vẻ lỏng lẻo.

Thật vậy, một căn nhà như vậy không cần lắp máy điều hòa, đông ấm hè mát, chỉ là có hơi ẩm ướt.

Cô im lặng.

Muốn nói không biết nhân gian khó khăn, đại thiếu gia Từ Thịnh áo đến đưa tay cơm đến há mồm hình như không có tư cách nói lời này đâu.

Chu Thời Diệc liếc nhẹ Từ Thịnh.

Người sau bĩu môi.

Đại Bao vội vã giảng hòa: "A Thịnh, chú ý lời nói một chút."

Quay đầu lại giải thích với Nguyễn Tầm Tầm: "Đừng để ý đến nó, nó cứ như vậy đấy nhưng thật ra là như thế này, mấy năm qua ngành du lịch bùng nổ, Mi Ổ hấp dẫn thu hút một lượng lớn khách du lịch nhưng có vài căn nhà gỗ ảnh hưởng đến mỹ quan nên chính phủ đã chi ngân sách để cải tạo tất cả, làm bên ngoài xinh đẹp, chỉnh tề đồng nhất, có thể hấp dẫn nhiều du khách hơn."

Mấy năm trước Bạch Cẩm Huy quả thật là không có tiền sửa chữa, mấy năm qua đã tiết kiệm được một số tiền để sửa lại nhưng mà bà nội sống chết không muốn, anh ta cũng hết cách, chỉ có thể tùy theo ý bà cụ.

"Tiểu Bạch về rồi à?"

Đang nói chuyện thì một cánh cửa gỗ "Cọt kẹt" mở ra, có người đứng khom lưng ở cửa.

Bạch Cẩm Huy trả lời một tiếng: "Bà nội, là cháu, cháu có vài người bạn đến, lúc trước bà đã gặp rồi."

Mọi người đi lên trước, Đại Bao nói: "Bà nội, cháu là Đại Bao."

Bà nội cười hòa ái, vuốt đầu Đại Bao: "Bà nhận ra cháu, nhận ra cháu, đầu lớn như vậy chính là cháu."

Đại Bao cười hì hì.

Sau đó điểm qua từng người: "Đây là…. A Thịnh à?"

Từ Thịnh nhìn bà cụ giơ ngón tay cái lên.

"Cháu là….. Thời Nhất?"

Chu Thời Diệc hơi cúi người xuống, nói: "Trí nhớ của bà nội rất tốt."

Tầm mắt bỗng nhiên dừng trên người Nguyễn Tầm Tầm.

Suy nghĩ thật lâu cũng không nhớ ra được: "Đây là….."

Nguyễn Tầm Tầm cười: "Bà nội, trước đây bà chưa từng gặp cháu."

Bà nội trong nháy mắt cười, chỉ đầu Bạch Cẩm Huy: "Tên tiểu tử này, cuối cùng cũng thông suốt rồi, bà đã sớm nói con bé kia không được, người này được, người này bà thích."

Bầu không khí trong nháy mắt rơi vào lúng túng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!