Chương 3: (Vô Đề)

Nguyễn Tầm Tầm thật sự rất muốn cho anh một cái tát.

Trên thực tế, cô cũng làm như vậy rồi.

Chu Thời Diệc xóa đi hình và video, tay ước chừng sức nặng camera, thấy vẻ mặt cô u ám thì không trêu cô nữa, lười biếng chìa tay ra, trả lại cho cô.

Nguyễn Tầm Tầm đứng thẳng, không nhận lấy.

Anh nhíu mày, gật đầu một cái nhìn cô, chế nhạo một câu: "Làm sao, còn chờ tôi mặc lại cho cô à?"

"Chát ------"

Nguyễn Tầm Tầm không do dự giơ tay cho anh một cái tát. Chu Thời Diệc không tránh, bất ngờ không kịp chuẩn bị, anh cũng không nghĩ đến phải tránh. Nhưng mà, Nguyễn Tầm Tầm không nghĩ đến là anh không tránh, thoáng chốc sững sờ.

Chu Thời Diệc thu lại nụ cười, nhét trả camera lại cho cô, lạnh nhạt nói: "Tạm biệt."

Quay người rời đi.

Trở lại căn phòng, chỉ còn lại Trương Man cùng với mấy cô gái. Anh đi tới cửa, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng bàn luận linh tinh của mấy cô gái, có lẽ chỉ là một vài món đồ xa xỉ, bát quái, đàn ông.

Lúc Chu Thời Diệc nghe thấy tên mình thì nhíu mày, quay người ra ngoài. Anh dựa vào lan can hành lang châm một điếu thuốc, kẹp ở đầu ngón tay, vẻ mặt nhạt nhẽo cúi đầu ngắm nghía bật lửa trong tay. Ngọn lửa màu xanh lam cháy giữa ngón tay anh, chợt sáng chợt tắt.

Không biết vì sao, giờ phút này anh lại nghĩ đến xúc cảm mềm mại nhẵn nhụi lúc bên trong căn phòng nhỏ, nếu như không có camera, phong cảnh dưới lớp áo sơ mi nhất định là khá đáng xem. Anh không nhịn được đưa tay sờ sờ gò má, vẫn còn hơi đau rát, anh hút một hơi thuốc, muốn gạt đi bóng hình nào đó trong đầu, nhưng chỉ phí công, ngược lại lại càng ngày càng rõ ràng.

Có người đi đến trước mặt anh, gọi tên anh.

Chu Thời Diệc hút thuốc, lười nhác trả lời một tiếng.

Từ Thịnh đi đến bên cạnh anh: "Sao rồi, đuổi kịp không ----------"

Lời nói được một nửa, đuôi mắt thoáng nhìn thấy dấu năm ngón tay hồng hồng trên mặt anh, Từ Thịnh kinh ngạc thốt lên, đưa tay sờ: "Má ơi, tình huống gì vậy?"

Chu Thời Diệc dụi tàn thuốc một cái, thản nhiên quay mặt đi, cản tay anh lại: "Tiểu Bạch đâu?"

"Đại Bao đưa về rồi."

Người có búi tóc lớn là Tiểu Bạch

Người mở cửa là Đại Bao.

"Tay Đại Bao không phải bị bẻ rồi sao, có thể lái xe không?"

"Chỉ là trật khớp thôi, tự nó về được, cậu đừng quên trước đây nó tốt xấu gì cũng đã từng đi bộ đội."

"….."

Từ Thịnh vẫn không tha: "Ngược lại cậu nói cho tớ nghe một chút, mặt mũi cậu đây là xảy ra chuyện gì? Bị phụ nữ cào hả?"

Chu Thời Diệc hít sâu một cái, ngậm khói trong miệng một chút, lúc nhả ra lại nở nụ cười, cúi đầu dụi tắt.

"Tớ cởi quần áo của cô ấy." Chỉ là mấy nút áo sơ mi, anh không giải thích nhiều.

"…… Lợi hại." Từ Thịnh trừng mắt, không nhìn ra, người bình này thường như quỷ, dáng vẻ cấm dục, mẹ kiếp, trực tiếp đưa tay vào sao?

Từ trong nội tâm Từ Thịnh khâm phục anh, người này, dường như mãi mãi là như vậy, dù cho có chuyện gì, khi vào tay anh đều trở nên thuận buồm xuôi gió, dễ dàng. Lúc đi học, Từ Thịnh giống anh, cả ngày chơi bóng, cà lơ phất phơ. Nhưng mỗi lần đến kỳ thi tháng, Chu Thời Diệc luôn đứng trong top 10, còn anh lại sau top 10. Khi đó Chu Thời Diệc đi đâu đều mang theo trái bóng rổ.

Có một lần tự học buổi tối, giáo viên chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng phát biểu, lúc đến cuối cùng lại nói: "….. Đúng rồi, Chu Thời Diệc, sau này giờ nghỉ trưa em không được ra ngoài sân thể dục nữa, ở trong lớp đọc sách đi, có vài giáo viên lớp khác đã tìm tôi phản ánh vấn đề này, nữ sinh lớp họ vừa đến giờ nghỉ giữa giờ là không thấy người đâu nữa, tất cả đều chen chúc sau lớp chúng ta."

Khi đó đa số nam sinh đều không muốn tập thể dục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!