Chương 28: (Vô Đề)

Nhã Giang nằm ở phía nam Trung Quốc, thường có danh xưng là mưa bụi Giang Nam. Lúc này bên ngoài chưa có tuyết rơi, trên mặt đất cũng không có tuyết đọng, không khí ẩm ướt, phóng tầm mắt nhìn một cái, núi xanh như vẽ, cành cây trơ trụi, phong cảnh xinh đẹp.

Mấy người vừa xuống máy bay, gió lạnh nhào vào mặt, Đại Bao quấn chặt áo khoác, run rẩy nói: "Gió phía nam thổi thật là đau!"

Từ Thịnh võ trang đầy đủ, mũ, khăn choàng cổ, giày tuyết, lại mặc thêm áo khoác, đuổi theo phía sau, vỗ vỗ vai Đại Bao: "Không sao, trên mạng nói mùa đông phía nam dựa vào một thân chính khí, cậu hoàn toàn có thể."

Đại Bao hứ nói: "Mẹ kiếp, bên này không có cung cấp sưởi ấm cậu cũng không sớm nhắc tớ, lên máy bay rồi mới nói với tớ?"

Từ Thịnh cười ha ha: "Tớ cho rằng điều này toàn bộ nhân dân thế giới đều biết."

"……."

Phía sau có hai người đi tới, một nam một nữ.

Người đàn ông đi trước, áo khoác đen, dáng người cao lớn, khuôn mặt tuấn tú, hai tay để vào trong túi áo khoác, bóng lưng cao lớn lại đẹp trai.

Người phụ nữ mặc áo khoác màu xanh, mái tóc xõa, vẻ mặt buồn ngủ.

Bốn người đi ra khỏi sân bay, Nguyễn Tầm Tầm mệt như chó, hoàn toàn nhắm mắt lại mà đi.

Chu Thời Diệc đi được hai bước thì phát hiện thiếu cô, thấy Đại bao và Từ Thịnh đã sắp không còn thấy bóng nữa rồi mà cô còn đi từ từ chậm rãi. Anh có hơi không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, quay người đi lại, trực tiếp xốc cô lên.

Hình như….. mình đã mang theo phiền phức rồi…..

Nguyễn Tầm Tầm bị anh xốc lên, nằm nhoài trên bả vai anh, ngơ ngơ ngác ngác mơ màng.

Chu Thời Diệc đập cô tỉnh: "Mệt vậy sao?"

Cô ừm một tiếng, dùng ý thức còn sót lại trả lời anh, mơ hồ không rõ: "Siêu mệt."

Chu Thời Diệc thả cô xuống, đỡ cô đứng thẳng, đưa lưng về phía cô, hơi cong người xuống: "Nào."

Dường như mấy ngày nay Nguyễn Tầm Tầm đều không ngủ được, có lẽ là nghĩ đến phương nam nên có một chút hăng hái, vừa rồi ở trên máy bay không dễ gì mới ngủ thiếp đi, bây giờ hoàn toàn là trạng thái như đi vào cõi tiên, bảo cô làm gì thì cô làm cái đó, Chu Thời Diệc bảo cô lên thì cô liền ngoan ngoãn bò lên lưng anh.

Cô tự nhiên mà lấy tay vòng lấy cổ anh, đầu gối trên vai anh, hô hấp ấm áp nhẹ nhàng phả sau cổ anh, dựa vào tấm lưng dày rộng rắn chắc của anh, hoàn toàn ngủ thiếp đi.

Đại Bao và Từ Thịnh lấy hành lý của bốn người đứng chờ bọn họ ở cửa.

Chu Thời Diệc cõng Nguyễn Tầm Tầm đi ra.

Đại Bao không nhịn được chọt chọt Từ Thịnh: "Thời Nhất của chúng ta không nhắc đến yêu đương thì thôi, nói đến là ngấy như vậy….. chà chà….."

Từ Thịnh ghét bỏ chặn tay anh ta lại, vẻ mặt xem kịch vui: "Sao tớ lại cảm thấy nó mang theo phiền phức thì phải?"

Đại Bao phất tay một cái: "Đừng nói như vậy! Phiền phức xinh đẹp như vậy, đến lượt tớ, tớ cũng đồng ý mang theo."

Từ Thịnh lườm anh ta một cái.

Khách sạn là do Chu Thời Diệc đặt khi còn ở sân bay Bắc Tuần, nằm ở trung tâm thành phố, một phòng ba người, một phòng một người, nhưng không cùng tầng. Sau khi nhận phòng, anh lấy thẻ phòng đưa cho Đại Bao và Từ Thịnh: "Tớ đưa cô ấy lên trước."

Đại Bao thở dài, nói một câu đầy ý vị sâu xa: "Thật ra thì phòng đơn có tình thú hơn."

Chu Thời Diệc cực kỳ lãnh đạm liếc nhìn anh ta một cái, không có cảm xúc gì: "Có bệnh à?"

Đại Bao mang theo hành lý chuẩn bị chạy đi.

Từ Thịnh kéo anh ta lại một cái, nhìn Chu Thời Diệc nói: "Thời Nhất, hay là bọn tớ đến quanh đây thuê xe, bốn người chuyển xe có hơi phiền phức, dù sao thì lần này nhất định còn cần dùng xe."

Đại Bao kinh ngạc nói: "Từ đại thiếu, cậu muốn thuê xe à? Tớ không nghe lầm chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!