Thời gian xuất phát đã xác định, mấy ngày nay Chu Thời Diệc có hơi bận, mở server, anh ở công ty tăng ca cả ngày lẫn đêm. Dường như Nguyễn Tầm Tầm còn bận rộn hơn anh, đã mấy ngày hai người không liên lạc với nhau rồi.
Nguyễn Tầm Tầm thật sự bận bịu đến mức sắp bay lên rồi, cô rời khỏi nhà Chu Thời Diệc, về trường thi lại, bổ sung giấy xin nghỉ còn thiếu, lại bắt đầu thu dọn đồ quay về.
Nguyễn Tầm Tầm từ dưới bàn kéo ra một cái vali lớn màu xám bạc, trên vali dán nhiều sticker.
Đại Bảo mới từ bên ngoài về, thấy cô xếp đồ vào trong vali thì nhanh chân đến trước mặt cô chất vấn: "Cậu dọn đồ đi đâu? Sao vừa về đã muốn đi rồi? Bởi vì một Trần Kỳ Bối mà ngay cả phòng 507 chúng tớ cậu cũng không cần đúng không? Mẹ kiếp! Mấy năm nay bà đây móc tim móc phổi cậu đều không nhìn thấy đúng không?"
Nguyễn Tầm Tầm không nghĩ tới Đại Bảo sẽ có phản ứng lớn như vậy, trái tim cô thắt lại.
Thật ra người có bề ngoài có vẻ kiên cường nhưng nội tâm đều sẽ có một mặt yếu ớt, thời gian qua luôn thấy nữ siêu nhân Đại Bảo cứng hơn kim cương nhưng cũng sẽ có lúc sợ mất đi.
Cô chưa bao giờ là người biết an ủi, cũng chưa bao giờ là người biết nói những lời buồn nôn, bỗng nhiên không biết nói gì, sửng sốt nửa ngày mới mở miệng giải thích: "Xin lỗi, chưa kịp nói với cậu, nghỉ đông tớ muốn đi đến nơi khác một chuyến."
Đại Bảo khoanh tay: "Đi bao lâu?"
"Không biết, xem tình hình." Nguyễn Tầm Tầm lấy áo có lớp lót bằng bông vắt lên vai: "Cậu nói xem lúc này ở phương nam có lạnh không? Hay là mang theo một vài bộ đồ lông?"
"Lạnh chứ, sao lại không lạnh?" Đại Bảo xì một tiếng: "Xí, sao tớ biết được, rốt cuộc là cậu đi đâu? Đừng làm cho bà đây lo lắng, mẹ kiếp mấy ngày trước bà đây còn lo lắng cho cậu đến ăn không ngon."
"Thật sao?" Nguyễn Tầm Tầm nhìn cô ấy một chút rồi đưa tay bóp cánh tay cô ấy: "Nhưng tớ thấy rõ ràng là cậu còn cường tráng lắm."
Đại Bảo vỗ một cái lên đầu cô: "Con mẹ nó rốt cuộc cậu đi đâu?"
Động tác trên tay Nguyễn Tầm Tầm dừng lại, hơi nghiêng nghiêng đầu: "Nhã Giang."
"Cậu làm gì ở đó?"
Nguyễn Tầm Tầm ngẩn ra, bịa chuyện nói: "Hưởng tuần trăng mật."
Đại Bảo mắng: "Bệnh thần kinh, đi với ai?"
"Chu Thời Diệc." Cô nói không e dè chút nào.
"Mẹ nó, hai người các cậu làm cùng nhau rồi à?"
Nguyễn Tầm Tầm không vui nhíu mày: "Còn chưa làm đâu."
Đại Bảo: "……"
Bầu không khí trong nháy mắt có hơi lúng túng, bởi vì có một người từ ngoài cửa đi tới.
Trần Kỳ Bối đứng ở cửa nhìn cô thu dọn đồ đạc, trước sau không mở miệng, yên lặng đi tới chỗ của mình, Đại Bảo cũng làm như không thấy, bĩu môi về chỗ của mình, trong phòng lâm vào bầu không khí quỷ dị.
Trạng thái như vậy là tình trạng bình thường mấy ngày nay trong phòng.
Ai cũng không ngờ tới.
Trần Kỳ Bối bỗng nhiên xoay người, nói: "Xin lỗi."
Nguyễn Tầm Tầm ung dung thản nhiên tiếp tục thu dọn đồ đạc, cô không có cách nào nói hai chữ không sao một cách nhẹ như mây gió, không phải cô lòng dạ nhỏ mọn mà là vì cô quá để ý.
Tính tình cô lạnh nhạt, bạn bè thân thiết cũng ít ỏi.
Hình như có ai đó từng nói, nếu như sau khi chia tay còn có thể làm bạn bè vậy thì nhất định là bọn họ chưa từng yêu.
Bạn tốt cũng giống vậy.
Càng quan tâm thì càng đau lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!