Chương 26: (Vô Đề)

Nhà vệ sinh không mở đèn.

Một mảng tối đen, lặng yên không tiếng động.

Chỉ có ánh trăng nhàn nhạt theo khe hở của cửa sổ chiếu vào, trước mắt mơ hồ, bóng người cao lớn. Lưng Nguyễn Tầm Tầm dán chặt lấy cánh cửa, bị ép ngẩng đầu.

Trên môi ấm áp, mang theo một luồng hơi thở mát lạnh.

Cô giơ tay sờ đường nét của người nọ, có hơi không xác định hỏi: "Chu Thời Diệc?"

Ngoài cửa là tiếng chơi đùa ồn ã.

Và không khí yên tĩnh, căng thẳng, nhịp tim bên trong cánh cửa đã trở thành sự tương phản cực độ.

Chu Thời Diệc nắm chặt tay cô, kéo xuống, khóa chặt sau lưng cô. Đôi tay đó vừa gầy lại nhỏ, nắm trong tay mềm mại tinh tế, cả người anh đẩy lên, dần dần hôn sâu thêm, giọng nói trầm thấp: "Đừng nhúc nhích."

Giọng nói không còn sự lãnh đạm xa cách thường ngày.

Nguyễn Tầm Tầm ngửa đầu tiếp nhận, chóp mũi anh nhẹ nhàng cọ qua mặt cô, tim đập nhanh, gánh nặng trong lòng được giải tỏa ngay lập tức, hai tay cô ôm lấy cổ anh, tiến lên nghênh tiếp.

Nếu như nói lúc trước Chu Thời Diệc vẫn cẩn thận thăm dò từng li từng tí thì bây giờ hành động phối hợp này của cô đã khiến anh càng dùng sức thưởng thức nụ hôn này, mùi vị ngọt ngào, gần như làm người ta mê muội.

Hình như, cả người giống như bị thiêu đốt vậy.

Anh chưa từng mất khống chế như thế này, anh hận không thể làm cô tan vào cơ thể mình.

Anh biết,

Anh xong rồi.

Nhiều năm như vậy, anh vẫn cố gắng khống chế chính mình, chưa bao giờ để tình cảm chi phối, cuối cùng hôm nay đã hoàn toàn đổ vỡ, lý trí cũng bị tình cảm dẫn đường.

Trong lòng có một sợi dây bị kéo căng,

Có lẽ lúc cô giúp Hứa Diễn thắng cái xe kia về, có lẽ là lúc nhìn thấy tấm hình kia, hoặc là có lẽ trước đây, đã sớm muốn như vậy rồi.

Chuyện mà anh cho rằng cả đời mình cũng sẽ không làm,

Thế nhưng sao lại thoải mái như thế?

Nhà vệ sinh yên tĩnh,

Hai người dây dưa ở cửa, cô dán vào cánh cửa,

Chu Thời Diệc dán vào cô,

Chỉ còn lại tiếng thở dốc hoặc thô hoặc cạn.

Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng nói: "Tầm Tầm đi đâu rồi?"

Đại Bao nói: "Vào nhà vệ sinh, vừa thấy cô ấy đi vào."

Hứa Diễn lườm anh ta một cái: "Anh nhìn lén cô ấy đi vệ sinh à?"

Đại Bao quả thực là cạn lời, lườm lại một cái: "Cậu không cần sửa não à, chẳng qua tôi vừa vặn nhìn thấy cô ấy đi vào thôi."

Nếu như anh không nhìn lầm thì hình như là bị Thời Nhất kéo vào….

Bên trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!