Nguyễn Tầm Tầm không nghĩ tới sẽ gặp Hứa Diễn ở đây, vừa rồi anh ta đi tới mà cô còn tưởng rằng mình nhìn nhầm.
Hai người đã quen biết nhau lúc học cao trung, Hứa Diễn cùng tuổi với cô, nhỏ hơn cô một tháng, mặc dù Hứa Diễn có chết không thừa nhận.
Hứa Diễn cao hơn cô một cái đầu, cao lớn đứng trước mặt cô như một thân cây. Hứa Diễn trắng trẻo, ngũ quan đứng đắn, trên trán có vài sợi tóc rối, khi cười lên thì mặt mày cong cong, giống như cậu em trai hàng xóm.
Rất lâu rồi hai người không gặp nhau.
Hứa Diễn vừa bước vào, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Nguyễn Tầm Tầm ngồi trên ghế sô pha.
Hai người đứng sóng vai dưới cây nhãn trước sân, nói chuyện câu được câu không.
Nguyễn Tầm Tầm nói: "Sao tôi thấy chiếc Audi ngoài cửa kia giống xe của anh thế nhỉ."
Hứa Diễn bị chọc vào nỗi đau, phất tay nói: "Đừng nói nữa, thua rồi."
Nguyễn Tầm Tầm hỏi: "Thua ai?"
"Bạn của A Thịnh."
"Chu Thời Diệc?"
"Ừ, sao hai người biết nhau?"
"Trước đây là học trưởng cùng cao trung."
Hứa Diễn nhìn cô một cái, giọng nói kỳ lạ: "Học trưởng đẹp trai như vậy sao?"
"Cũng được."
Hứa Diễn "À" lên một tiếng rồi không nói nữa.
Hai người đứng yên tĩnh.
Bỗng nhiên trước mặt có từng sợi bông bay xuống, tuyết rơi rồi.
Tuyết đọng trên đất còn chưa tan đã lại nghênh đón thêm một đợt tuyết mới, Nguyễn Tầm Tầm cúi đầu, dùng chân di di trong tuyết, sợi bông càng rơi càng lớn, có vài sợi bông bồng bềnh rơi trên đầu Nguyễn Tầm Tầm.
Hứa Diễn cúi đầu: "Đừng nhúc nhích."
Anh ta đưa tay ngăn tuyết lại: "Vào thôi, lát nữa sẽ bị cảm đấy."
Chỉ một lát sau, từng mảng hoa tuyết lớn từ trên đỉnh đầu rơi xuống, hoa tuyết bay múa khắp bầu trời, trắng xóa cả một vùng, từ trong nhà nhìn ra ngoài thật giống một như bức tranh. Trong làn tuyết, dưới cây nhãn có hai người đang đứng.
Cô gái cúi đầu, tóc đen xõa trước ngực, che khuất khuôn mặt cô, thân hình uyển chuyển.
Tay của chàng trai che trên đầu cô, cẩn thận từng li từng tí một, như đi trên băng mỏng.
Nguyễn Tầm Tầm gật đầu, tùy ý sờ tóc một cái, chuẩn bị đi vào.
Hứa Diễn gọi cô lại: "….. Sinh nhật tôi sắp đến rồi."
Nguyễn Tầm Tầm quay đầu lại liếc mắt nhìn anh ta, đưa tay xoa xoa tóc anh ta: "Tôi biết."
Hứa Diễn theo bản năng nghiêng đầu đi: "Tôi nói rồi, đừng sờ đầu tôi, mỗi lần cô sờ chó đều có vẻ mặt này."
Nguyễn Tầm Tầm không để ý nhún nhún vai: "Chẳng qua năm nay tôi không chuẩn bị quà cho anh, anh cũng đừng tặng quà cho tôi, tặng qua tặng lại thật là không có ý nghĩa."
Hứa Diễn hơi sửng sốt, có hơi mất mát: "À."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!