Chương 24: (Vô Đề)

Nguyễn Tầm Tầm kinh ngạc nghiêng đầu liếc nhìn anh một cái, vốn tưởng rằng tính tình anh lạnh lùng như vậy chắc là sẽ không trả lời đâu, ai ngờ anh lại không mặn không nhạt trả lời một chữ có, Nguyễn Tầm Tầm cũng không biết mình nên vui hay buồn.

Hai người sóng vai đi ra khỏi rạp, trời đã nhá nhem tối.

Màn đêm buông xuống, đèn đường sáng lên, đường phố nhấp nháy, gió lạnh từng đợt.

Nguyễn Tầm Tầm kéo chặt áo khoác lại, bát quái hỏi: "Sau đó thì sao? Các anh có ở bên nhau hay không?"

Giọng nói Chu Thời Diệc trầm thấp: "Không có."

Nguyễn Tầm Tầm sững sờ: "Tại sao vậy?"

Hai người đứng ở cửa rạp chiếu phim, tiếng nói của anh nhẹ như mây gió: "Sau đó thì tôi tốt nghiệp rồi, không có cơ hội."

"À."

Lầu một của rạp chiếu phim có một siêu thị kiểu lớn, Nguyễn Tầm Tầm muốn đi mua ra trải giường cho anh, hai người vừa đi tới cửa đã nghe thấy phía sau có người gọi bọn họ, à không, là gọi anh.

Không biết có phải cửa hàng quá ồn ào hay không mà Chu Thời Diệc giống như là không nghe thấy.

Anh vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Ống tay áo bỗng nhiên bị người phía sau kéo lại.

Cô quay đầu liếc nhìn, nhẹ nhàng kéo tay áo anh: "Hình như có người gọi anh."

Lúc này Chu Thời Diệc mới dừng bước lại.

Sức lực trên tay áo vẫn còn, Nguyễn Tầm Tầm vẫn cứ không buông tay. Anh cúi đầu liếc nhìn, ngón tay gầy gò trắng mịn kéo tay áo khoác của anh, tay rất nhỏ, rất gầy, vì không mang găng tay mà đốt ngón tay có vài chỗ bị lạnh nên đỏ lên.

Anh bỗng nhiên muốn nắm chặt đôi tay ấy, sau đó bỏ vào túi của mình.

Trong lòng có vài thứ đổ vỡ.

Tâm tư che giấu đã lâu.

Nhiều năm như vậy nhưng chưa bao giờ đề cập với ai.

Anh cho rằng anh đã giấu rất tốt.

………..

Trước cửa cửa hàng ở lầu một có hai người đang đứng.

Đại Bao và Từ Thịnh nhìn nhau một cái, sau khi xác nhận đây thật sự là Thời Nhất nhà họ thì mới chen qua đám người, đi tới, không thể tin được nói: "Sao cậu lại ở đây?"

Chu Thời Diệc không trả lời.

Hai người không hẹn mà cùng chuyển ánh mắt lên người Nguyễn Tầm Tầm, lộ ra vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu.

Đại Bao lên tiếng chào hỏi cô trước: "Hi……"

Nguyễn Tầm Tầm bình tĩnh gật đầu.

Đại Bao: (o)…….

Lần đầu tiên, Từ Thịnh cũng nhìn cô khẽ gật đầu xem như là chào hỏi, Nguyễn Tầm Tầm cảm thấy kỳ lạ, không phải người này bình thường thấy cô đều trực tiếp đi đường vòng sao? Hoặc là làm như không nhìn thấy? Mặt trời mọc lên từ phía tây à, lại gật đầu chào hỏi cô?

Lúc này Chu Thời Diệc mới nhàn nhạt nói: "Sao các cậu lại ở đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!