TV trong phòng khách còn đang phát chương trình kết thân.
Chu Thời Diệc ung dung thong thả ăn xong, đặt đũa xuống, dựa vào ghế quét mắt qua TV, bình thường anh không xem TV, cho dù có xem thì cũng đều là một vài chương trình pháp chế hoặc tin tức kinh tế tài chính, hoặc là thể thao điện tử.
Theo bản năng anh cảm thấy phụ nữ đúng là tẻ nhạt.
Chương trình dần kết thúc, điều kiện của vị khách mời nam cuối cùng cũng không tệ lắm, trên sân khấu có ba khách mời nữ bật đèn cho anh ta, ngoài ra còn có một cô gái đột ngột bật đèn lên, bốn người suýt chút nữa thì vùng lên, tình cảnh hỗn loạn, ngay cả MC kinh nghiệm lão luyện cũng gần như không khống chế được.
Nguyễn Tầm Tầm hút mì vào trong miệng, quét mắt qua TV, lơ đãng nói: "Nếu như anh đi thì tình cảnh so với cái này nhất định còn kinh động hơn."
Chu Thời Diệc nhếch nhếch khóe miệng, không để ý, tay sờ hộp thuốc rồi lại nhìn người đối diện, anh thu tay về, vội ho lên một tiếng, nói: "Ăn xong để đó là được, tôi ra ngoài hút thuốc." Sau đó đứng dậy đi về phía ban công.
Nguyễn Tầm Tầm "À" lên một tiếng rồi vùi đầu tiếp tục ăn.
Tuy rằng có hơi khét thế nhưng vẫn rất ngon, đặc biệt là trứng gà, rất có trình độ, không giống người mới vào nghề một chút nào.
Thật ra Chu Thời Diệc nấu ăn rất ngon, dù sao cũng ngon hơn so với Chu Thời Tĩnh, chỉ là vừa rồi lúc nấu mì có hơi mất tập trung nên mới bị khét.
Từ khi ông ngoại mất, anh sống cùng với chị gái, khi đó Chu Thời Tĩnh cũng mới vừa tốt nghiệp, tương lai còn chưa rõ, tràn đầy mê muội đối với cuộc sống, hoàn toàn không để ý tới Chu Thời Diệc, đa số thời gian đều là anh một mình nấu ăn, ăn cơm, hoặc là ăn ngoài cùng Từ Thịnh.
Lần đầu nấu ăn anh đã bị bỏng tay, bị dầu bắn tung tóe lên người, sau đó dần dần thuần thục, anh còn có thể làm một bàn đồ ăn, chẳng qua là cũng chỉ có Từ Thịnh và vợ chồng Chu Thời Tĩnh ăn mà thôi.
Thật ra Từ Thịnh đã từng ăn một lần rồi, thực sự rất ngon, muốn nấn ná ăn chực thêm mấy lần nhưng Chu Thời Diệc không chịu làm tiếp.
Mỗi lần ăn xong cũng không rửa chén, anh nhàn rỗi đến mức đau "bi" để làm đồ ăn cho bọn họ.
Nguyễn Tầm Tầm ăn xong đi tới ban công, Chu Thời Diệc cầm điếu thuốc ho khan, ho đến mức có hơi kịch liệt, cuống họng như bị sỏi mài, rất có cảm giác có gì đó tròn tròn, cũng rất có từ tính.
Nguyễn Tầm Tầm nhìn lồng ngực anh phập phồng kịch liệt: "Ho kịch liệt như vậy thì hút ít lại, không muốn sống nữa à?"
Chu Thời Diệc tiếp tục ho, nhàn nhạt nói: "Không sao."
Vừa dứt lời, Chu Thời Diệc cảm thấy đầu ngón tay trống rỗng, Nguyễn Tầm Tầm giật lấy nửa đoạn thuốc lá còn lại: "Có cái gì tốt mà hút?" Cô vừa nói xong liền bỏ điếu thuốc vào miệng mình.
Cái đó anh vừa mới hút….
Đây mới thật sự là thuốc lá second
-hand.
Chỗ điếu thuốc anh đã ngậm qua có hơi ẩm ướt, hơi thở mát lạnh, cô hít sâu một cái, khói thuốc nồng nặc xông vào mũi, khói thuốc đàn ông so với khói thuốc phụ nữ càng dữ dội hơn, càng sặc dữ hơn.
Nguyễn Tầm Tầm ngậm khói trong miệng, muốn nuốt xuống nhưng lại luôn cảm thấy ngực bị sặc một hơi, thế nào cũng nuốt không trôi, thử mấy lần cũng không được, cuối cùng ho lên.
Đã nhiều năm như vậy mà cô vẫn rất tò mò, rốt cuộc là hút thuốc có cảm giác gì?
Tại sao khi còn sống mẹ lại đam mê như vậy?
Mỗi lần đi vào phòng của bà đều là một mùi thuốc lá nồng đậm, tiếp đó là tàn thuốc quăng tán loạn trên mặt đất.
Cô đã thử, trước sau vẫn không được.
Nguyễn Tầm Tầm lại đưa lên miệng hút, bị sặc mạnh hơn, hai má đỏ lên, không biết là vì bị lạnh hay bị sặc, cô ra sức hút hơi thứ ba, trước sau vẫn không nếm ra được mùi vị gì.
Chỉ cảm thấy trong miệng đắng chát khó nuốt: "Rốt cuộc là các anh hút thuốc có cảm giác gì vậy?"
Chu Thời Diệc sững sờ, liếc mắt nhìn cô.
Phía chân trời có vầng trăng lưỡi liềm sáng trong, chiếu xuyên qua chạc cây trơ trụi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!