Chương 22: (Vô Đề)

"Không dẫn cô theo."

Một lúc lâu sau Chu Thời Diệc nói ra một câu, sau đó anh đứng dậy đi ra khỏi nhà bếp.

Nguyễn Tầm Tầm hơi sửng sốt lúc, cô phồng má, để ly xuống rồi đuổi theo: "Tại sao?"

Chu Thời Diệc đi vào phòng ngủ, không phản ứng lại cô, mở tủ quần áo lấy ra một cái áo thun trắng và quần cộc màu đen vắt lên vai, Nguyễn Tầm Tầm đứng phía sau anh, thăm dò hỏi: "Nghe nói Nhã Giang có một trấn tên là Mi Ổ, anh biết không?"

Chu Thời Diệc tiếp tục lục lọi, đầu cũng không ngẩng lên: "Cô hỏi thăm Mi Ổ làm gì?"

Cô tràn đầy phấn khởi nói: "Chơi, nghe nói là cổ trấn ngàn năm, thế nào, chúng ta cùng đi đi?"

Hiển nhiên là có người không muốn đi cùng với cô: "Không muốn."

"……."

Người này sao lại dầu muối không vào vậy.

"Tôi lại không tiêu tiền của anh, dù sao cũng là muốn đi Nhã Giang, chúng ta bầu bạn với nhau đi."

Chu Thời Diệc liếc nhìn cô một cái, ngồi xổm xuống, lấy tay kéo ngăn kéo thấp nhất, trực tiếp từ chối: "Tôi có bạn, không cần bầu với cô."

Nguyễn Tầm Tầm vừa ở bên cạnh muốn nhìn xem anh đang tìm cái gì vừa nói: "Tôi không có bạn, các anh bầu bạn với tôi."

Ngăn kéo đã kéo ra được một khe hở, thấy cô nhìn, Chu Thời Diệc đóng "Rầm" lại, bàn tay đặt trên tay cầm, bình tĩnh nói: "Nói rồi, không bầu bạn. Cô nhìn cái gì?"

Nguyễn Tầm Tầm hỏi: "Anh đang tìm cái gì ở đây?"

Chu Thời Diệc đứng lên, quần áo vắt trên vai, khoanh tay từ trên cao liếc nhìn cô, không nói lời nào.

Hai giây sau anh chuyển chủ đề câu chuyện: "Bụng không đau nữa à?"

Nguyễn Tầm Tầm theo bản năng sờ sờ bụng dưới, hình như không đau nữa, cô gật đầu.

Chu Thời Diệc gật đầu: "Được rồi, cô có thể đi ra ngoài rồi."

Đi ra ngoài?

Ôi, không phải nói cho cô phòng ngủ sao? Lại không cho nữa hả?

Lật lọng, uổng cho cô vừa rồi còn muốn chia nửa giường cho anh, cô đứng yên không nhúc nhích, phẫn hận nhìn anh một cái.

Chu Thời Diệc nhếch nhếch khóe miệng, liếc nhìn phòng tắm, cười như không cười: "Tôi muốn tắm."

Nguyễn Tầm Tầm ngay lập tức phản ứng lại, không nhịn được mà trêu anh: "Cũng không phải chưa từng nhìn thấy."

"……."

Nếu như anh biết sẽ có một ngày anh sẽ mang một nữ sắc "lang" như vậy về nhà thì dù cho anh 1 tỷ anh cũng sẽ không sửa sang căn nhà thành thế này.

Nhưng mà nữ sắc "lang" này còn tương đối hiểu thân hình anh, cô che mắt lại: "Anh nhanh đi tắm đi, tôi đảm bảo sẽ không nhìn trộm."

"…….."

Tôi mà tin cô thì tôi là quỷ.

Chu Thời Diệc đứng yên không nhúc nhích, nhíu mày, uy hiếp nói: "Tôi đếm ngược từ 3, nếu như cô không ra ngoài……"

Anh nhắm mắt lại, bắt đầu đếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!