Ngoài cửa sổ màn đêm thăm thẳm trập trùng, Chu Thời Diệc đẩy cửa ra, cảm giác rùng mình kéo tới, ấn thang máy, hai tay cho vào túi đi vào, trong lòng phiền muộn, anh tự nhận thời gian qua năng lực tự kiềm chế của anh không tồi, chỉ là trước mặt người phụ nữ này dường như không có tác dụng gì.
Thang máy xuống tới lầu một, cửa mở ra, gió lạnh thổi vào, anh lập tức cảm thấy khó chịu, ho khan vài tiếng rồi đi ra ngoài.
Cửa khu nhà vừa mở, phóng tầm mắt nhìn một cái, trong màn tuyết trắng xóa có một bóng người gầy yếu ngồi xổm bên cạnh bồn hoa.
Chu Thời Diệc vểnh khóe miệng lên, tốt xấu gì cũng đi đến cửa tiểu khu.
Anh đứng tại chỗ nhìn vài phút, ánh mắt dù bận vẫn nhàn*, giống như là nhìn thấu được "trò hề" của cô. (*: dùng để miêu tả dáng người nghiêm chỉnh ung dung.)
Bóng lưng cô hơi run lên, vai run đến kịch liệt, Chu Thời Diệc mắng nhỏ một tiếng rồi đi về phía cô.
Xung quanh đều là tuyết đọng, cả người cô dựa vào bồn hoa bên cạnh, cúi đầu, tóc dài rối tung, trên cổ trống rỗng không mang khăn choàng cổ của anh, Chu Thời Diệc dừng lại phía sau cô, đột nhiên mở miệng: "Đứng lên."
………….
Không nhúc nhích.
Gió lạnh vù vù thổi mạnh, sắc bén mà tê buốt.
Giọng nói anh lại trầm thêm mấy phần, có hơi lộ ra một chút không kiên nhẫn: "Có đi lên hay không?"
………
Vẫn không nhúc nhích, Nguyễn Tầm Tầm cúi đầu.
Chu Thời Diệc chỉ tùy ý khoác một cái áo đen, trên chân còn đang mang dép lê trong nhà. Gió lạnh thấu xương, hai tay anh cho vào túi đứng trong tuyết, như một cây tùng sừng sững cao ngất.
Chu Thời Diệc cảm thấy sự kiên trì đời này của mình đã dùng hết rồi, người ngồi xổm bên chân vẫn không nhúc nhích.
Bỗng nhiên tay áo anh bị người ta kéo nhẹ.
Anh cúi đầu liếc nhìn, cái tay trắng mịn tinh tế đó không hề có một chút hồng hào nào, gần như muốn hòa làm một với khung cảnh xung quanh.
Cô cúi đầu, tóc dài che khuất khuôn mặt cô, chỉ có thể nhìn thấy sau gáy, giọng nói cô đứt quãng, gầy yếu vô lực: "Tôi…… không còn sức….."
Chu Thời Diệc ngẩn ra, ngồi xổm xuống đỡ lấy cô, vén tóc cô lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, chóp mũi lạnh đến đỏ chót. Ánh mắt anh tối xuống, không nói một lời cởi áo khoác ra rồi khoác lên người cô, bàn tay dày rộng ôm chặt hai vai đỡ cô đứng dậy: "Theo tôi đi lên trước."
Dáng người Nguyễn Tầm Tầm trong không tính là thấp, thế nhưng cô quá gầy, cơ thể lại yếu ớt, lần đầu tiên Chu Thời Diệc cảm thấy cô có hơi….. yếu đuối. Cởi áo khoác rồi thì trên người anh cũng chỉ mặc áo sợi xám mỏng manh và quần dài màu đen, gió lạnh thổi qua như từng con dao sắc bén.
Nơi cổ họng có hơi ngứa, anh cố gắng kiềm chế.
Nguyễn Tầm Tầm lại đẩy anh ra, khăng khăng muốn đi ra ngoài, Chu Thời Diệc cho là cô giận dỗi, giọng nói anh trầm thấp nhưng mang theo một chút dỗ dành cô: "Đừng nghịch."
Lời vừa ra khỏi miệng thì chính anh cũng ngẩn ra, ho lên một tiếng để che đậy sự không tự nhiên.
Nguyễn Tầm Tầm không nghe thấy, trên người mặc áo khoác của anh vẫn còn đang đi ra ngoài, Chu Thời Diệc mất kiên nhẫn, không có tâm tình để dây dưa với cô nữa, anh nhanh chân sải bước, trực tiếp ôm ngang cô lên rồi ung dung đi vào bên trong khu nhà.
Cô đỏ mặt giãy giụa, bụng dưới đau đớn âm ỉ: "Thả tôi xuống."
Cánh tay của Chu Thời Diệc như sắt thép ôm siết lấy cô, cô hoàn toàn không thể động đậy, mặt cô kề sát vào bả vai anh, bên tai là tiếng anh thở khẽ, như tiếng thở của một con thú, có gì đó bên trong đang dần thức tỉnh.
Chu Thời Diệc cảm thấy sự nhẫn nại của mình dường như đã đến giới hạn rồi.
"Cô đừng lộn xộn nữa, thích bị trừng trị à?"
Nguyễn Tầm Tầm nhìn thấy đáy mắt anh phát ra ánh sáng, cô bối rối lờ mờ: "Trừng trị thế nào?"
Chu Thời Diệc ôm cô đi vào trong thang máy, cánh tay của anh rất có lực, sắc mặt vẫn như thường, có thể thấy thể lực của anh thật sự rất tốt, chỉ vì bị cảm nên gương mặt tuấn tú có vẻ hơi ửng hồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!