Chương 20: (Vô Đề)

Hiếm thấy hôm nay chưa có tuyết rơi, trên mặt đất đầy tuyết đọng, dần dần tan ra, Nguyễn Tầm Tầm đứng trong gió lạnh, mái tóc bay lượn, gần như là che khuất nửa khuôn mặt cô, cô nhẹ nhàng vén lên để lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn, gió như lưỡi đao cắt lên mặt cô.

Một tay Chu Thời Diệc cầm điếu thuốc, một tay nhấn còi.

Nguyễn Tầm Tầm híp mắt ngẩng đầu.

Anh dụi tắt điếu thuốc, cầm lấy khăn choàng cổ bên ghế phó lái rồi xuống xe đi về phía cô.

Khóe mắt của Nguyễn Tầm Tầm nhìn thấy có người đi về phía mình, cô dừng chân lại, tiếng "Sàn sạt" đột nhiên ngừng, đêm dài khôi phục sự yên tĩnh.

Chỉ thấy người đó mặc áo khoác màu xanh thẫm, tóc ngắn sạch sẽ làm nổi bật lên khuôn mặt của anh, thân hình cao lớn, một tay bỏ vào túi, một tay mang theo khăn choàng cổ, bước chân dài trầm ổn, không nhanh không chậm, chân thành đi về phía cô.

Đèn đường ở phía sau lưng anh, ánh sáng vây quanh anh.

Khoảnh khắc đó Nguyễn Tầm Tầm như nhìn thấy mặt trời.

Giống như nhiều năm trước, ánh mặt trời rực rỡ giống như thế.

Là ánh rạng đông trước bình minh.

Dường như cô nghe thấy tiếng trái tim mình đập "Thình thịch."

Chu Thời Diệc dừnglại trước mặt cô, ánh mắt như bóng đêm, tối sâu như nước, lại tỏa ra ánh sáng, ánh mắt đánh giá trên dưới một lúc, cuối cùng rơi trên cổ trắng nõn của cô: "Không lạnh sao?"

Thật ra là bình thường không quá sợ lạnh, thế nhưng đêm nay gió hơi lớn, độ ẩm trong không khí rất cao, cô lạnh đến mức có hơi run rẩy.

Nguyễn Tầm Tầm gật đầu, lạnh chết rồi.

Anh tiến lên một bước, hơi cúi người.

Khăn choàng cổ màu đen vòng quanh cổ mấy vòng, động tác của anh không thạo, quấn theo cả tóc cô vào, sự lạnh lẽo kề vào cổ cô, trên khăn choàng cổ tựa như còn sót lại nhiệt độ ở lòng bàn tay anh, đột nhiên cô cảm thấy không còn quá lạnh nữa.

Chu Thời Diệc thấp giọng mở miệng: "Lên xe rồi nói."

………

Trong xe có mở máy sưởi, có mùi thuốc lá nhàn nhạt, Nguyễn Tầm Tầm cũng không ghét bỏ, gân cốt có hơi giãn ra một chút.

Chu Thời Diệc nghiêng đầu hỏi cô: "Đi đâu?"

Bởi vì cô quá gầy, khăn choàng cổ cho nam vừa dài lại rộng, nhìn cô có vẻ như đang mặc một bộ đồ trên người nhưng thế nào cũng vẫn đẹp. Cô hạ gương chỗ ghế phó lái xuống, chỉnh lại tóc, nói: "Đến nhà anh đi."

Anh lẳng lặng nhìn chằm chằm cô một lúc, bật cười thỏa hiệp rồi khởi động xe.

Nguyễn Tầm Tầm dựa vào ghế, khó hiểu nhìn anh: "Anh cười cái gì?"

Chu Thời Diệc nhìn gương chiếu hậu, chuyển xe, nói: "Cười cô ngốc."

"Nói ai ngốc?"

Chu Thời Diệc vẫn là vẻ mặt này: "Cô ngốc."

Nguyễn Tầm Tầm ra vẻ muốn vồ tới, Chu Thời Diệc đột nhiên đạp phanh xe rồi nghiêng người áp tới, cô yên tĩnh lại trong nháy mắt, không hề nhúc nhích nữa.

Khuôn mặt anh cách khuôn mặt cô nửa cm, anh trào phúng kéo kéo khóe miệng, cho nên nói, cô vẫn như trước kia, chỉ là một con cọp giấy.

Chu Thời Diệc đưa tay lướt qua cô, từ phía trước vòng qua, kéo dây an toàn một cái, cài lại rồi cười nói: "Dây an toàn cũng không biết thắt, cô nói cô có ngốc không?"

Anh cười ngồi thẳng người lại, cảm giác ngột ngạt đột nhiên biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!