Ở trong phòng, vẻ mặt của mọi người đều khác nhau.
"Mẹ kiếp, Trương Man này bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều có thể……… có thể sửa lại tật xấu này một chút được không?" Người nói chuyện là một người đàn ông đội mũ áo jacket đen, ngồi ở một góc của sô pha, hai chân bắt chéo. Ngồi xéo trước mặt anh ta là một người cao gầy, tóc chải ngược về sau, không nhịn được tiếp lời: "………. Ôi, cô nàng này xinh đẹp xảo trá, con mẹ nó cũng quá đẹp rồi!"
"Há, đẹp chỗ nào?"
"Vẻ mặt, eo nhỏ, chân dài….. nhưng mà nhìn qua thì có hơi lạnh lùng, khá giống……" Người tóc chải ngược liếc mắt sang người đàn ông bên cạnh, có hơi lười nhác ngửa ra sau tựa người vào ghế sô pha, anh ta thấp giọng nói: "Dáng vẻ tức giận giống với Thập Nhất."
Mũ áo đen nói: "Tiểu Bạch……. Nghe anh mày khuyên một lời, phụ nữ càng đẹp, càng không đáng tin, ngực lớn, thấy được, sờ được, mới là chân thật nhất."
"..."
Giống như chỉ sợ người khác không biết cậu ta thích ngực lớn ấy.
Nguyễn Tầm Tầm quay đầu lại, lặng lẽ đảo mắt, hai người ngậm miệng ngay tức khắc.
Mẹ kiếp, ánh mắt kia, quả thực là phiên bản nữ của Chu Thời Diệc.
Cô thu tầm mắt lại, khoé mắt bỏ qua người đàn ông ngồi chính giữa trên ghế sô pha, người kia bỗng nhiên ngồi dậy, cúi người về phía trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, cúi đầu nhìn bài trong tay, mày hơi chau lại vẻ thiếu kiên nhẫn.
Ngón tay cầm bài của anh sạch sẽ thon dài, khớp xương rõ ràng, ngón trỏ vô thức gõ từng cái lên bài, vẻ mặt tẻ nhạt, mơ hồ thể hiện ra một thoáng không kiên nhẫn. Người đàn ông đội mũ bên cạnh đột nhiên ôm lấy cổ anh kề tai nói câu gì đó, người kia bỗng nghiêng đầu nhìn về phía cô, kéo khóe miệng, lại đảo tầm mắt, vẻ mặt dường như có hơi… không quá vui vẻ.
Nguyễn Tầm Tầm không chút biến sắc quay đầu, một lần nữa nhìn về phía hai người trong nhà vệ sinh.
Trương Man mặc quần áo xong, chọt vào vai Thiệu Bắc, chỉ về phía cửa: "Bạn gái anh à?"
Hai người đều là sinh viên hệ Đại học của Học viện âm nhạc vũ đạo Bắc Tuần, tuy nói sắp tốt nghiệp, nhưng có mấy người cả đời cũng sẽ không gặp gỡ, nhưng Thiệu Bắc như vậy…. quả thật là làm cô rất khó chịu.
Không đợi anh ta trả lời, Nguyễn Tầm Tầm đã khép camera lại, giọng nói qua quýt: "Cô muốn dùng cũng được, vậy thì cho cô."
Thiệu Bắc không nói một lời, dựa vào tường nhà vệ sinh hút thuốc, nuốt mây nhả khói, không giải thích không biện giải, ngay cả nhìn cũng không nhìn cô.
Bầu không khí gượng gạo.
Từ nhỏ Nguyễn Tầm Tầm đã là nữ vương, gặp rắc rối nhỏ, đi tới đâu, xông tới chỗ nào, bị ấm ức cũng chỉ phủi mông đứng dậy, nhưng rất ít khi phải chịu uất ức, từ trước đến giờ cô là tiểu quỷ, có thừa cách để người khác chịu thiệt.
Khi đến trường, cô tự an ủi mình, hai người bên nhau không lâu, môi cũng chưa từng hôn, cũng không tồn tại vấn đề gì, lạc lối thì lạc lối đi, sau này cô nhất định có thể gặp được người tốt hơn anh ta.
Mà khi cô thật sự đứng ở cửa thì trong lòng lại không dễ chịu như thế.
Nhưng mà, ván đã đóng thuyền rồi. Thiệu Bắc không giải thích, Nguyễn Tầm Tầm cũng không có ý định nghe tiếp, cô nhét camera vào trong túi, quay người đi ra ngoài.
Người bên trong phòng dường như cảm thấy không đã lắm, cứ như vậy là xong rồi sao?
Đi ra ngoài chưa được mấy bước thì người đàn ông ngồi trên ghế sô pha vẫn luôn không lên tiếng đột nhiên mở miệng: "Đợi một chút."
Giọng nói của anh rất êm tai, trầm thấp mà thu hút, ánh mắt như một cái giếng sâu. Nguyễn Tầm Tầm dừng bước chân, xoay người lại liếc anh một cái, nhíu mày: "Chuyện gì?" Người kia nhìn chằm chằm vào túi của cô, ra hiệu cho cô để đồ lại, mắt của anh thật sự rất đẹp, bọng mắt dưới mí mắt rất gợi cảm.
Nguyễn Tầm Tầm hừ lạnh một tiếng, khoác túi lên vai, ánh mắt khiêu khích.
"Đây là chuyện của anh sao?" Cô nhìn chăm chú vào anh, nói chậm từng chữ, thấy anh mím môi không trả lời, trong nháy mắt đã ngầm hiểu, hất cằm về phía Trương Man, hỏi: "Anh thích cô ta à?"
Trương Man quay mặt đi, không che giấu được sự mừng rỡ. Chu Thời Diệc không để ý đến cô, cũng không nhìn Trương Man, biểu hiện lạnh lùng lặp lại một lần nữa, chỉ là trong giọng nói có thêm một phần nhắc nhở.
Nguyễn Tầm Tầm vốn dĩ không để ý đến anh, đeo túi chạy ra ngoài. Đại Bảo theo sát phía sau, cô đóng cửa lại, dùng thân thể "Cường tráng" của chính mình chặn cửa, kéo tay nắm cửa không cho người bên trong đi ra.
Trong phòng hỗn loạn, nghe thấy có người đang nói: "Mẹ kiếp, tại sao sức con nhỏ này lại mạnh như vậy!"
"Mày nói xem? Ngón tay tao bây giờ còn không có cảm giác đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!