Người trên ghế sô pha đột nhiên tắt TV, đi tới phía sau Đại Bao, người sau cảm thấy lạnh lẽo sau lưng, ngẩng liếc nhìn anh một cái: "Ván này đánh xong rồi, cậu chơi không?"
"Tùy."
"
Đại Bao đã hiểu ý tứ tùy của anh.
Kết thúc một ván, Chu Thời Diệc thay chỗ Từ Thịnh, cửa trên của Hứa Diễn đã biến thành Chu Thời Diệc, Từ Thịnh ngồi cửa dưới của Hứa Diễn.
Bình thường đánh bài mà ngồi dưới cửa Chu Thời Diệc thì sẽ không ăn được bài ngon, hôm nay vận may của Hứa Diễn dường như không đến, vừa bắt đầu đã cầm bốn năm, một lá bài cũng không ăn được mà còn bị chặn bài nữa.
Anh cầm bài, không biết là đang âm thầm suy nghĩ gì.
Mấy người trên sòng bài nhìn nhau, bầu không khí bỗng nhiên trở nên căng thẳng.
Thật lâu sau, đắn đo hết lần này đến lần khác, anh ném ra lá bài: "Tam đồng."
Hai lá bài khiến Hứa Diễn do dự đều là hai lá bài chưa đánh, ván bài này đến cuối chỉ còn lại vài lá, trong tay các nhà cầm bài gì, phán đoán lá bài nào đều đã rõ ràng. Thế nhưng tất cả mọi người đều không đoán được bài trong tay của Chu Thời Diệc, Hứa Diễn chính là sợ sơ ý con pháo của Chu Thời Diệc, con cầm thú này vẫn luôn giữ yên lặng mà cầm bài lớn.
Chu Thời Diệc giơ tay, đẩy một cái, cùng màu.
Hứa Diễn không nhịn được cắn răng, thấp giọng mắng: "Mẹ kiếp."
Đại Bao ở sau liên tiếp lau mồ hôi, đại ca, cậu đánh bài cùng cầm thú thì cậu nhận đi, lúc tâm tình nó tốt thì còn có thể cho cậu mấy lá, lúc tâm tình không tốt mà không cho cậu pháo thì cũng đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.
Chuyện đã gặp qua là không quên được, lúc học tiểu học Chu Thời Diệc cũng đã có kỹ năng đầy mình rồi.
Vì vậy trên sòng cậu đã đánh lá gì, ăn lá gì, chạm vào lá gì, cậu ta đều rõ ràng, đương nhiên, cậu muốn có bài gì, trong lòng cậu ta cũng sáng như gương.
Nếu cậu ta thật sự tập trung đánh bài với cậu thì cậu ta có thể để cậu mặc âu phục đi vào, mặc quần lót đi ra, lái BMW đến, cưỡi xe đạp về.
Hứa Diễn thua sạch tiền, có hơi không phục, châm một điếu thuốc rồi cắn răng: "Lại lần nữa."
Chu Thời Diệc dựa vào ghế, vừa hút thuốc, vừa giải lao, nút áo sơ mi thứ hai mở ra, có vẻ rất lười biếng chán nản.
Đại Bao khuyên Hứa Diễn: "Nếu không thì lần sau đánh tiếp đi."
Hứa Diễn không chịu, làm sao có thể để lần sau được, trong từ điển của anh ta không có hai chữ lần sau, chuyện hôm nay thì hôm nay xong, hôm nay thua tiền thì hôm nay phải thắng tiền về, vốn dĩ không có chuyện lần sau.
Anh ta vỗ bàn, bảo người ta mau mau đưa tiền đến cho mình, nhưng mà gió tuyết bên ngoài lớn, người đưa tiền bị kẹt trên đường.
Hứa Diễn kêu la mở sòng trước, đợi lát nữa tiền đến rồi tính tiền, trong miệng Chu Thời Diệc ngậm thuốc lá, không để ý nhún vai, ấn nút lệnh xáo bài, hút một hơi thuốc, gạt tàn một cái rồi lại bắt đầu lần nữa.
Hứa Diễn đã giết đỏ cả mắt rồi, tiền đặt cược không ngừng tăng lên, chưa đến hai ván, anh ta còn chưa mang tiền đến đã thua sạch rồi. Không có tiền đánh bài, hơn nữa xưa nay bài bạc thì không nợ, anh ta lại càng không nợ tiền người quen.
Từ Thịnh không đành lòng nhịn tiếp, tiến đến bên tai Chu Thời Diệc, nói: "Bây giờ cậu không bình thường, sao cậu lại nhằm vào A Diễn, nó đắc tội với cậu à?"
Chu Thời Diệc liếc nhìn một cái, nhún vai, không để ý nói: "Không có, vận may tốt."
Từ Thịnh nói: "Tớ mới biết cậu sao? Không hiểu rõ tại sao cậu lại so đo với nó?"
Chu Thời Diệc lặng lẽ liếc nhìn Từ Thịnh, giọng nói khá bất đắc dĩ nhìn Hứa Diễn nói: "Hay là hôm nay thôi đi, coi như là chơi vui vẻ thôi."
Nếu như anh không nhắc tới còn được, anh nói như thế thì loại công tử kiêu ngạo như Hứa Diễn sao có thể quên được!
Anh ta nói cái gì cũng không muốn quên.
Từ Thịnh cười gằn, đến gần nói: "Nếu như cậu đi diễn kịch thì ảnh đế cũng không chuyên nghiệp bằng cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!