Lại thêm mấy ngày nữa, chân Nguyễn Tầm Tầm đã nhanh lành rồi nhưng lại đột nhiên bệnh nặng một trận.
Ban đêm sốt cao không lùi, Đại Bảo dứt khoát không về, ở lại bệnh viện gác đêm cùng Dư Vi Vi, Trần Kỳ Bối thỉnh thoảng đến thăm cô một chút rồi sau đó lại vội vã rời đi.
Đêm ngày thứ ba, Nguyễn Tầm Tầm hơi hạ sốt, nửa đêm cảm giác có người bên cạnh, lúc mơ màng tỉnh dậy đã thấy Đại Bảo nửa nằm bên giường cô, nước miếng chảy đầy một giường, chẳng trách cô lại cảm thấy nhơm nhớp, vô cùng không thoải mái.
Ngoài cửa sổ bóng cây lay động, bóng người lóe lên.
Cô mê man ba ngày nay, bên ngoài tuyết lại rơi lớn, nhìn ra ngoài là một mảng trắng xóa, cô tính toán thời gian một chút, hình như gần đến Noel rồi, cô uống thuốc cảm cúm xong, châm cứu xong thì lúc nào cũng mê man, một ngày cô chỉ tỉnh mấy tiếng, thời gian còn lại đều ngủ, Tiêu Nam Sinh càng ngày càng cảm thấy cô có gì đó không đúng.
Thừa dịp Nguyễn Tầm Tầm còn mê man, anh ta kéo Đại Bảo qua một bên, thần thần bí bí hỏi: "Tôi cảm thấy trận bệnh này cô ấy có hơi không có dấu hiệu tiến triển rồi, gần đây có xảy ra chuyện gì không?"
Đại Bảo cẩn thận suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Chính là chuyện em trai anh và A Bối."
Tiêu Nam Sinh nhíu mày, tự lẩm bẩm: "Không thể nào…."
Đại Bảo nhún nhún vai rời đi, Tiêu Nam Sinh trầm tư nhìn tấm lưng hùng tráng của cô, sau đó gọi điện cho Chu Thời Diệc: "Vé xem phim tôi đưa cho cậu đâu?"
Giọng nói Chu Thời Diệc lười nhác: "Vẫn còn đây, muốn lấy lại à?"
Tiêu Nam Sinh giở giọng xem thường: "Sao còn chưa đưa đi?"
Bên kia yên lặng một lúc: "Gần đây không có thời gian, chờ tôi về rồi nói sau đi."
Tiêu Nam Sinh cúp máy, trong miệng mắng, đồ ngu ngốc!
Ngày thứ năm, Nguyễn Tầm Tầm hết sốt, tinh thần hoàn toàn khôi phục, gò má hồng hào, bệnh nặng một trận giống như được lột da, da dẻ so với trước còn tốt hơn.
Đại Bảo không nhịn được nhéo nhéo khuôn mặt cô: "Mẹ kiếp, không ngờ là cậu ngủ đông một tuần rồi nhỉ? Sau khi lột da thì da dẻ so với trước đây thật sự còn hồng hào bóng loáng hơn, ôi chao."
Nguyễn Tầm Tầm soi gương, hình như tốt hơn trước đây rồi.
Dư Vi Vi ở bên cạnh nói: "Cậu khỏe lại đúng là đúng giờ, cuối tuần này vừa mới thi học kỳ xong."
"Thật sao? Vậy thật là đáng tiếc."
Hai người cùng nhau ra sức nhéo cô: "Cậu cút đi."
Nguyễn Tầm Tầm tránh đi, giống như không để ý nói: "A Bối đâu?"
Hai người nhìn nhau một cái: "Khoảng thời gian này không biết là cậu ấy đi đâu nữa, chúng tớ không gặp cậu ấy."
Nguyễn Tầm Tầm "À" lên một tiếng, cúi đầu không để ý.
……….
Bệnh một trận xong Nguyễn Tầm Tầm gần như đã khỏi hẳn, Tiêu Nam Sinh cuối cùng cũng đồng ý cho cô xuất viện.
Cô như con chim nhỏ sổ lồng, ngày hôm sau liền làm thủ tục xuất viện, còn cách kỳ nghỉ hè chính thức một tháng nhưng lại không có lớp chuyên ngành và đa số sinh viên năm cuối cũng đã về nhà, khoa Vũ đạo chỉ còn lại phòng 507 và mấy sinh viên bản địa khác vẫn còn ở lại.
Nhưng mà mấy ngày nay cô vẫn không nhìn thấy Trần Kỳ Bối.
Nguyễn Tầm Tầm gọi điện cho bố của Trần Kỳ Bối, đầu bên kia điện thoại ồn ào, Nguyễn Tầm Tầm nghe thấy giọng nói ngơ ngác của bố cô ấy thì trong lòng sinh ra một chút xót xa, cô bỗng nghĩ đến ông già. Cô lại thuận miệng hỏi vài câu về tình hình gần đây, dường như bố của Trần Kỳ Bối không có kiên nhẫn, thuận miệng qua loa hai câu, nhưng hai câu này khiến tim của Nguyễn Tầm Tầm thoáng "Lộp bộp".
Nói chuyện xong, Nguyễn Tầm Tầm lại đến quán bar nơi Trần Kỳ Bối thường làm công tìm một vòng nhưng cũng không tìm thấy người, ông chủ nói mấy ngày trước cô ta đã không đi làm nữa rồi.
Nguyễn Tầm Tầm đi ra từ quán bar, bên ngoài tuyết lớn rơi như lông ngỗng, cô đứng ở đầu đường, nắm chặt áo khoác. Tuyết trắng bay đầy trời rồi rơi xuống thành phố, ở ngoài quán bar, hàng cây bạch dương đứng vững hai bên đường lớn, đứng thẳng đón gió, tuyết đọng như chiếc áo bông dày bao bọc lấy thân thể chúng, phóng tầm mắt nhìn, toàn bộ thành phố được bao phủ trong làn áo bạc.
Gió thổi qua mặt cô đau như dao cắt, cô lấy điện thoại ra gọi cho Chu Thời Diệc, rất nhanh anh đã bắt máy, giọng nói không che giấu được sự mệt mỏi: "Chuyện gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!