Chương 16: (Vô Đề)

"A Bối đến rồi, tôi cúp máy trước, hẹn gặp lại, à, không, không gặp lại nữa." Giọng điệu câu cuối quá quả quyết, phảng phất như thật sự không định gặp lại anh. Mà ở đầu bên kia, Chu Thời Diệc nhìn chằm chằm vào điện thoại mà có hơi sững sờ trong chốc lát, một lúc lâu sau thì nhấc áo khoác trên sô pha lên xông ra ngoài.

Chiếc Volkswagen của Chu Thời Diệc dừng ở chỗ rẽ của cổng đội phòng cháy chữa cháy Thành Tây, một bóng người cao lớn thật thà chất phác từ bên trong đi ra, bên ngoài gió tuyết đan xen, gió lạnh hiu quạnh, Đại Bao siết chặt áo khoác bước vào trong xe, phủi tuyết xuống rồi run rẩy nói: "Chết cóng bố rồi, anh à, phiền anh sau này lúc tới đón em có thể đỗ gần hơn một chút được không?"

Chu Thời Diệc khởi động xe: "Lần trước không phải còn sợ lãnh đạo của cậu nói sao?"

"Thật ra thì cũng không sao, lãnh đạo của chúng tớ không nhận ra cái xe này, không chừng còn cho là Passat đó." Anh sửa lại quần áo một chút rôi ngồi thẳng người, nói: "Không nói nữa, tìm tớ như thiêu như đốt như vậy, đi đâu?"

"Bệnh viện."

Đại Bao ngẩn người: "Không đúng, mấy ngày trước không phải cậu còn không cho chúng tớ đến bệnh viện sao?"

"Trần Kỳ Bối đến bệnh viện rồi."

"Cô ta đến bệnh viện thì đến….." lúc này Đại Bao mới phản ứng lại được: "Cô ta đi tìm Tầm Tầm rồi hả?"

"Ừ."

"Cậu cảm thấy cô ta sẽ làm gì?"

"Không biết."

Xe đi đến cổng bệnh viên, anh không xuống xe ngay mà bình tĩnh phân tích một lúc, anh cảm thấy là có lẽ mình đã hơi sốt sắng quá rồi, chắc là Trần Kỳ Bối sẽ không to gan đến vậy.

Bỗng nhiên lại nhớ tới cuộc điện thoại vừa rồi, cô nói, hai người bọn họ không cần gặp lại nữa.

Đây là kết quả mà anh cầu còn không được.

Thật ra toàn bộ sự việc vốn dĩ không có liên quan gì đến cô, nếu như không phải trong lúc vô tình cô xông vào căn phòng đó, nếu như không phải cô quay đoạn video kia thì anh vốn dĩ không muốn cuốn cô vào.

…………

Nguyễn Tầm Tầm cúp máy, nhìn Trần Kỳ Bối nở nụ cười: "Sao cậu lại tới đây?"

Trần Kỳ Bối đi đến ngồi xuống bên giường, ngồi song song với cô, tay chống lên mạn giường, thấp giọng nói: "Tầm Tầm….. tớ….."

Nguyễn Tầm Tầm ngắt lời, tự nhiên hỏi: "Hai người các cậu ở bên nhau sao?"

Trần Kỳ Bối ngẩn người, mắt đảo một cái, hiểu được ý tứ trong lời nói của cô thì thấp giọng mở miệng: "Không, thật ra tớ và Chu tiên sinh không có…."

Nguyễn Tầm Tầm liếc nhìn cô ta một cái rồi bỏ qua, đảo mắt một cái, tầm mắt lại một lần nữa rơi vào cây bạch dương héo úa ngoài cửa sổ: "Thật ra thì cũng không sao. Đừng giải thích, cũng không cần giải thích với tớ, cậu thích anh ta đúng không?"

Trần Kỳ Bối mím môi, cúi đầu, tầm mắt nhìn chằm chằm mũi chân.

"Vì một người đàn ông, A Bối, chúng ta không cần phải như vậy. Cậu sớm nói cho tớ biết một chút thì sẽ không như vậy."

Trần Kỳ Bối vẫn cúi đầu, không nói lời nào.

Nguyễn Tầm Tầm bỗng nhiên ngửa ra sau ngã lên giường bệnh, có hơi lười biếng nói: "Các cậu đã từng ngủ với nhau sao?"

"….. Tầm Tầm, xin lỗi."

Trần Kỳ Bối quá sốt sắng hoặc là quá sợ sệt mà đến nỗi căn bản không nghe thấy cô hỏi gì.

Nguyễn Tầm Tầm ngẩn người, nhàn nhạt mở mắt, có hơi tự nhủ nói: "Thật sự ngủ rồi."

Trần Kỳ Bối a lên, mờ mịt lấy lại tinh thần, nói: "Không có không có, không phải như cậu nghĩ đâu! Tớ và Chu tiên sinh thật sự không phải như cậu nghĩ đâu."

Nguyễn Tầm Tầm bĩu môi, nhíu mày: "À? Vậy như thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!