Nguyễn Tầm Tầm cũng không đoái hoài gì đến Chu Thời Diệc, chào hỏi Trần Kỳ Bối xong rồi đi, người sau nhìn thấy cô thì lại hơi kinh ngạc: "Sao cậu lại…. xuất viện rồi?"
Cô gật đầu, lạnh nhạt nói: "Quay về lấy đồ rồi đi, cậu đi đâu vậy?"
Trần Kỳ Bối liếc nhìn vào trong xe nói: "Chu tiên sinh nói muốn nói chuyện với tớ."
"À, hơn nửa đêm rồi cậu cẩn thận một chút."
Trần Kỳ Bối đột nhiên đỏ mặt: "…. Nói lung tung cái gì vậy."
Đỏ mặt cái rắm! Từng người từng người nhìn thấy anh đều như mất hồn.
Nguyễn Tầm Tầm không nói lời nào kéo khóe miệng, quay người khập khễnh đi lên lầu. Chu Thời Diệc ở trong xe nhìn bóng lưng của cô, nhìn chăm chú một lúc, hơi giương môi, cửa sau xe bị người khác mở ra, Trần Kỳ Bối ngồi vào, anh theo thói quen đổi thành vẻ mặt từ chối người cách xa ngàn dặm.
Cô đỏ mặt, có hơi e thẹn, giọng nói trầm thấp mềm mại: "Anh…. Tìm em có chuyện gì?"
Chu Thời Diệc dựa vào ghế, khuỷu tay chống lên cửa sổ, nút áo sơ mi thứ hai mở ra, tóc đen của anh nổi bật dưới ánh trăng bạc, hơi vàng, màu sắc rất mờ, Trần Kỳ Bối nhìn một lúc, giọng nói dịu dàng: "Đêm nay…. Cảm ơn hoa của anh."
"Hoa gì?" Anh hút một hơi thuốc, ánh mắt sâu xa.
Trần Kỳ Bối ngẩn người: "Không phải là anh tặng sao?"
Chu Thời Diệc lười biếng tựa vào ghế lái, bỗng nhiên bật cười: "Tại sao tôi lại tặng hoa cho cô?"
Trần Kỳ Bối không tính là đẹp, mặt mũi xem như là đoan chính, lúc mặt đỏ lên thì có hơi e thẹn, dù là đàn ông bình thường thì nhất định cũng sẽ thấy mềm mại trong lòng.
Loại thái độ bây giờ Chu Thời Diệc làm cho cô ta có hơi bối rối, rốt cuộc là anh ấy có ý gì?
Giọng nói của Trần Kỳ Bối có hơi lạnh xuống: "Vậy anh năm lần bảy lượt tới tìm em là có ý gì?"
Chu Thời Diệc nhấn cửa xe xuống, châm thuốc, nghiêng đầu liếc nhìn cô ta một chút: "Cô cho rằng là có ý gì?"
Trong xe nhỏ hẹp nhất thời bị khói thuốc lan tỏa, Trần Kỳ Bối ho lên, thấp giọng nói: "Em không thể ngửi được mùi thuốc lá, có thể…. Đừng hút thuốc không?"
Chu Thời Diệc quả quyết từ chối: "Xin lỗi, không được."
Cuối cùng Trần Kỳ Bối cũng phá vỡ, mắng nhỏ một tiếng: "Vẫn cho rằng Chu tiên sinh rất có phong độ, ôi….."
Câu nói kế tiếp không cần nói cũng biết.
Chu Thời Diệc không hề gì nhún vai một cái.
Trong xe yên tĩnh trong chốc lát, Chu Thời Diệc mở miệng: "Trần….." Nhất thời nhớ không nổi tên của cô ta, anh dừng lại một chút: "Trần tiểu thư, nghe nói bạn trai cô làm việc ở Hoa Hải?"
Sắc mặt của người ngồi sau xe nhất thời trắng bệch.
……..
Nguyễn Tầm Tầm chân trước vừa về phòng, Đại Bảo và Dư Vi Vi chân sau đã trở về, hai người đều hết sức kinh ngạc, trợn mắt ngoác mồm nhìn bóng lưng của cô.
"Cậu sao lại quay về?"
Gậy chống bên cạnh, cô kéo một chân bắt đầu ngồi xuống đất lục tìm đồ, cũng không quay đầu lại nói: "À, về lấy đồ, lễ kỉ niệm kết thúc rồi sao?"
Đại Bảo đi tới bên cạnh cô, ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vai cô thăm dò hỏi: "Cậu về khi nào?"
Động tác trên tay cô không ngừng, ngẩng đầu nói: "Trước khi các cậu về một phút."
"Vậy là cậu bắt gặp rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!