Chương 14: (Vô Đề)

Nguyễn Tầm Tầm lại nằm thêm mấy ngày, Chu Thời Diệc và Đại Bao cũng không thấy xuất hiện nữa, ở sân bóng, văn phòng….. đều không nhìn thấy bóng dáng của bọn họ. Chu Thời Diệc không đến thì cũng bình thường, nhưng ngay cả Đại Bao cũng không đến, lúc này Nguyễn Tầm Tầm mới cảm thấy có gì đó không đúng.

Cô hỏi Tiêu Nam Sinh thì vĩnh viễn chỉ nhận được một đáp án: "Thời Nhất rất bận rộn."

"Anh ta bận cái gì?"

"Đàn ông có thể bận cái gì? Đơn giản chính là công việc, phụ nữ….."

Nguyễn Tầm Tầm hừ lạnh một tiếng: "Phụ nữ?"

Tiêu Nam Sinh không mặn không nhạt ừ một tiếng, lén liếc nhìn quan sát vẻ mặt của cô.

Nguyễn Tầm Tầm "À" lên một tiếng, cúi đầu rời đi.

Tiêu Nam Sinh nhìn bóng lưng cô khập khễnh, cuối cùng cũng nhớ ra là đã gặp cô ở đâu, không nhịn được nhếch miệng, lộ ra ánh mắt nhiều hứng thú….. Ôi, Thời Nhất này!

……

Ngày hôm qua lễ kỉ niệm thành lập trường khai mạc, Đại Bao và Dư Vi Vi bận đến không thể phân thân, Trần Kỳ Bối bận bịu dàn dựng và luyện tập tiết mục, không có ai lo cho cô.

Mấy ngày trước Đại Bao còn có thể thỉnh thoảng đến thăm cô một chút, bây giờ ngay cả Đại Bao cũng không tới, cô rất có cảm giác bị toàn bộ thế giới vứt bỏ. Giờ cơm tối, Đại Bảo đến đưa đồ ăn, ở lại không được bao lâu lại quay về bận rộn, Nguyễn Tầm Tầm mở hộp cơm ra, thong thả ăn.

Cô múc một thìa cơm cho vào miệng, thuận miệng hỏi một câu: "Vi Vi không tới sao?"

Đại Bảo thở dài: "Làm gì có thời gian, cơm cũng không kịp ăn một miếng, hội trưởng cho hai người làm việc của bốn người, một ngày chỉ ngủ mấy tiếng, bà đây sắp tan vỡ rồi."

Nguyễn Tầm Tầm cười: "Có vấn đề gì chứ, cậu vốn dĩ có thể làm việc của ba người mà."

Đại Bảo liếc nhìn cô, tức giận nói: "….. Đúng, còn có mỗi ngày đúng giờ mang cơm đến cho cậu nữa."

"Nếu thật sự không được thì cậu cũng đừng đến đây nữa, tự tớ xuống lầu mua là được."

Đại Bảo sững sờ, cô biết Nguyễn Tầm Tầm rất sợ mang đến phiền phức cho người khác, nếu như vậy cô ấy thà rằng không ăn, cô vội nói: "….. Không sao, tớ thừa dịp khoảng thời gian này lén lười một chút."

"Tiết mục múa đơn của Trương Man bị hủy rồi, khoa chúng ta chỉ còn lại tiết mục múa tập thể, mấy ngày nay mọi người đều đang không ngày không đêm mà dàn dựng và luyện tập, lễ kỉ niệm trăm năm thành lập trường, có một chút sai sót nào cũng không phải tớ có thể chịu trách nhiệm được."

Đôi đũa trong tay Nguyễn Tầm Tầm hơi dừng lại: "Chuyện video điều tra thế nào rồi?"

Đại Bảo chống cằm nói: "Ngày hôm sau trên web trường và các diễn đàn đều đã xóa video rồi, nghe nói là web trường bị hack, không biết là ai làm. Ôi…. Chỉ là dư luận không cho qua nhanh như vậy, lần này xem như là Trương Man gặp khó khăn rồi, các bạn học vốn không thân với cô ta, bình thường không ít người chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng, bây giờ cô ta đi đâu là cột sống bị chọt chỗ đó.

Mấy ngày trước nhìn cô ta còn như người không liên quan, hai ngày nay cũng không đi học, đoán chừng là cũng không chịu nổi. Ôi…. Hai ngày nay còn có người đi theo tớ đòi video, chỗ cậu còn không?"

Không phải là động tác của Trương Man nhanh thì đương nhiên là động tác của người khác nhanh.

Nghĩ như vậy, đúng là đã lâu rồi chưa thấy anh, Nguyễn Tầm Tầm rủ mắt: "Không có, tớ đã xóa lâu rồi."

Đại Bảo "À" lên một tiếng, sau đó chống cằm chờ cô ăn xong rồi dọn bát đũa.

Sau một lát, Đại Bảo đột nhiên hỏi: "Đúng rồi, cậu và người bạn kia của Đại Bao rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Đại Bao?

Nguyễn Tầm Tầm nhạy bén liếc nhìn cô một cái: "Cậu và Đại Bao thân như vậy rồi hả?"

Đại Bảo lúng túng chớp mắt: "Đã tới trường học mấy lần."

Nguyễn Tầm Tầm cười xấu xa: "Anh ta không có chuyện gì đến trường học làm gì?" Sau đó đến gần, một tay quàng lấy vai Đại Bảo nói: "Thành thật khai báo, chuyện từ khi nào?"

Đại Bảo đẩy cô ra: "Thật sự không phải như cậu nghĩ đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!