Chương 13: (Vô Đề)

Trương Man còn muốn đá lên người cô nhưng Chu Thời Diệc đã nắm lấy cổ tay Nguyễn Tầm Tầm, thuận thế kéo cô vào lòng, cô va vào một cái ôm dịu dàng, một cái ôm chắc chắn mà lại ấm áp, cô bị anh ôm vào trong lòng.

Cô kịch liệt phản kháng, muốn đẩy anh ra nhưng lại bị Chu Thời Diệc siết chặt, cô đương nhiên không thể chống lại sức lực của anh nên tùy ý để anh ôm, lỗ tai kề sát ngực anh, có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh. Nếu như đổi lại lúc bình thường thì Nguyễn Tầm Tầm nhất định sẽ thuận thế ôm eo của anh, sau đó nhân cơ hội mà chọc ghẹ. Nhưng bây giờ trong tình cảnh này, cô làm thế nào cũng không có tâm tư đó.

Bỗng nhiên, Trương Man chán nản dựa vào tường, chậm rãi trượt xuống, đặt mông ngồi dưới đất, tự lẩm bẩm: "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Nên làm thế nào?"

Chu Thời Diệc ngắt lời cô ta, giọng điệu không kiên nhẫn: "Ồn ào đủ rồi thì cút ra ngoài."

Lúc anh nói chuyện, Nguyễn Tầm Tầm có thể cảm nhận được khoang ngực của anh phập phồng.

Tóc tai Trương Man lộn xộn ngồi dưới đất, sửng sốt trong chốc lát, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn: "Chu Thời Diệc, anh có cách nào không…."

Chu Thời Diệc gần như là bật thốt lên: "Không có cách nào."

Cô ta rống lên: "Tôi không phải nói bản thân tôi!"

Chu Thời Diệc bỗng nhiên ngớ ra, khuôn mặt khôi phục lại sự lạnh lẽo, giọng nói cực kỳ nhạt, trào phúng: "Cô nghĩ tôi là thần tiên chắc?"

Đoạn đối thoại này cực kỳ kỳ lạ, làm cho tất cả mọi người đều ngây người.

Anh không hề nhiều lời, ôm ngang Nguyễn Tầm Tầm lên, nghiêng đầu liếc nhìn Từ Thịnh.

Từ Thịnh hiểu ý, thu hồi tư thái bất cần đời trong ngày thường, kéo Trương Man đang ngồi dưới đất lên, những người còn lại đưa mắt nhìn nhau rồi tự động đi theo ra ngoài, Đại Bảo muốn ở lại thì bị Đại Bao quàng lấy cổ kéo ra ngoài.

Đại Bảo rống lên: "Mẹ nó, anh buông tay cho bà!"

Đại Bao vất vả ôm lấy cô kéo ra ngoài, thầm nói: rốt cuộc đây có phải là con gái không, tại sao khi kéo còn nặng hơn Từ Thịnh vậy?!

Ở bên kia, Từ Thịnh trực tiếp kéo Trương Man lên xe, quăng lên ghế sau, cắn răng mắng: "Nếu không phải nhớ đến hồi nhỏ cô giúp tôi đánh nhau thì xem xem ngày hôm nay tôi có quản cô không?"

Trương Man kéo nhẹ quần áo, ngồi thẳng người, hừ lạnh một tiếng: "Tôi biết."

Từ Thịnh nhất thời bị nghẹn, ngồi trên xe bật lửa: "Biết là tốt, sau này đừng xúc động như vậy nữa."

"Tôi không phải vì bản thân tôi."

Từ Thịnh châm điếu thuốc trên tay, không lên tiếng.

Trương Man thay đổi giọng điệu, nói tiếp: "Tôi cũng không để ý người khác nhìn tôi thế nào, ánh mắt của người khác không ảnh hưởng đến tôi, anh biết mà, tôi làm việc chỉ dựa vào hai chữ cao hứng, vì vậy…." Cô ta bỗng nhiên ngừng lại, dừng một chút, thở dài: "Hi vọng lần này không mang đến phiền phức cho các anh."

Từ Thịnh hút một hơi thuốc, ngửa đầu tựa lên ghế: "Những người khác tôi ngược lại không lo lắng, người tôi lo lắng là Tiểu Bạch."

Trong xe rơi vào yên tĩnh.

Một lúc lâu sau lại nghe thấy Trương Man hỏi: "Này, không phải anh nói Chu Thời Diệc rất ghét Nguyễn Tầm Tầm sao? Sao tôi chẳng thấy? Anh ta vừa nói tôi cút đi, anh có nghe thấy không? Anh ta vì một người phụ nữ mà kêu huynh đệ cút đi! Mẹ kiếp, thông tin của anh có vấn đề à?"

Trong lòng Từ Thịnh rất phiền, không muốn nhắc đến Nguyễn Tầm Tầm chút nào, buồn bực trả lời: "Trời mới biết!"

…….

Cuối cùng phòng bệnh chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nguyễn Tầm Tầm giờ đây cũng không lòng dạ nào mà hưởng thụ cái gì mà thế giới hai người nữa, một chân của cô đau xót, trên trán ứa ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cô giãy giụa muốn xuống, anh thấp giọng khiển trách: "Đừng làm loạn."

Nguyễn Tầm Tầm mặc kệ anh, một chân chống xuống đất, muốn tự mình đi, ngay sau đó "Rầm" một tiếng, cả người cô ngã xuống đất.

Anh vậy mà lại buông tay! Mẹ kiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!