Nguyễn Tầm Tầm khôi phục rất nhanh, chỉ hai ba là ngày đã có thể xuống giường nhảy nhót, sau đó thì cô không nhàn rỗi một giây nào, ở trạm y tá, phòng làm việc của bác sĩ, phòng bệnh, cứ nhảy nhót qua lại ba nơi thẳng hàng.
Sau đó cũng không thấy Chu Thời Diệc xuất hiện nữa, ngược lại Đại Bao và Từ Thịnh thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ở văn phòng của Tiêu Nam Sinh. Nguyễn Tầm Tầm đã gặp một hai lần, cũng không nhiều lời gì, lúc tâm tình tốt thì thỉnh thoảng lên tiếng chào hỏi rồi rời đi. Thật ra Đại Bao lại là một đứa trẻ hiền lành, thỉnh thoảng cô sẽ nói chuyện với anh ta đôi câu.
"Này Đại Bao, tên thật của anh là gì vậy?"
"……" Đại Bao không nói.
Nguyễn Tầm Tầm tiếp tục truy hỏi: "Không phải chứ, hẹp hòi như vậy sao? Tên cũng không nói cho tôi biết?"
"……." Đại Bao mím chặt môi, lui về sau một bước.
Nguyễn Tầm Tầm đến gần anh, phát hiện anh lại lùi thêm một bước, cô hỏi: "Anh sợ tôi như thế làm gì?"
Đại Bao nói: "Thời Nhất và A Thịnh đã nói rồi, phụ nữ giống như cô, phải tránh xa ra một chút."
Cô nghi ngờ cau mày: "Tại sao?"
"Bọn họ nói cô quá xinh đẹp! Mỹ nhân rắn rết!"
"Lời này tôi cho là khen ngợi." Nguyễn Tầm Tầm cười, nói tiếp theo đề tài của anh: "Ôi, anh có biết không?"
Đại Bao tò mò hỏi: "Cái gì?"
"Tại sao mỹ nữ vào mùa hè nhiều hơn mùa đông không?"
Đại Bao chăm chú suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Mùa hè ăn mặc ít, dáng người đẹp thì đương nhiên là nhìn nhiều thêm mấy lần rồi, còn mùa đông đều bọc như con gấu thì ai có thể nhìn ra có đẹp hay không chứ."
Nguyễn Tầm Tầm lắc lắc đầu, đoan trang nói: "Không phải nguyên nhân này."
"Vậy là nguyên nhân gì?"
"Mỹ nhân rắn rết, bởi vì mùa đông rắn phải ngủ đông."
"……."
Giờ khắc này nội tâm Đại Bao tan vỡ mất rồi, thật sự là ngày chó, mùa đông ngồi đây nghe cô nói chuyện cười nhạt.
Anh cười cười phụ họa: "Em gái Tầm Tầm, cô đừng trêu tôi nữa."
Nguyễn Tầm Tầm liếc nhìn anh một cái, bỗng nhiên tỉnh ngộ nói: "Hóa ra anh còn có đầu óc à, tôi còn tưởng rằng anh không có đấy, người khác nói gì thì chính là cái đó."
Đại Bao đỏ mặt, anh đã nói rồi mà, người ta làm sao có thể tẻ nhạt đến mức ở đây tán dóc với anh được.
"Cô đừng tức giận, có thể làm cho Thời Nhất khen là người phụ nữ xinh đẹp cũng không nhiều đâu."
Cô như có điều suy nghĩ liếc nhìn anh một cái, nói: "À…. Vậy anh ta có từng nói Trương Man đẹp không?"
"Để tôi nhớ lại đã." Đại Bao gãi gãi sau gáy: "Không có."
Nguyễn Tầm Tầm "À" lên một tiếng.
"Anh cảm thấy anh ta có thích Trương Man không?"
"Không thích thì phải."
"Nói thế nào?"
"Trương Man khá là loạn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!