Mùa đông phương bắc nói tuyết rơi tuyết liền rơi, chẳng qua là tuyết năm nay đến sớm hơn năm trước một chút.
Trên đất, trên cây, trong bụi cỏ, trên nóc nhà, trên mui xe…. Khắp nơi đều trải lên một tầng hoa trắng bạc. Người trên sân bóng cũng tản đi, mấy người Tiêu Nam Sinh ôm bóng đi về phía bọn họ.
Từ Thịnh đi tới trước, nhìn cô thì vẫy tay một cái, trêu chọc gọi: "Đại mỹ nữ ~"
Ngoại trừ Tiêu Nam Sinh, hai người này tối hôm qua đã gặp, nhưng Nguyễn Tầm Tầm không quen, người chào hỏi cô này có hơi quen mặt, nhưng nhất thời không nhớ nổi tên, mờ mịt nhìn anh ta rồi lại nhìn Chu Thời Diệc bên cạnh.
Mà người phía sau hai tay cho vào túi, nhìn cũng không nhìn cô, căn bản không có ý giới thiệu. Từ Thịnh cười cợt, tự mình nói: "Từ Thịnh, Nhất Trung, trước đây cùng lớp với Thời Nhất."
"À."
Cô chỉ lạnh nhạt đáp trả lời một tiếng, Từ Thịnh bế tắc, đây cũng là lần đầu tiên có phụ nữ có phản ứng lãnh đạm với anh như vậy, bất giác cảm thấy mới mẻ, nhớ tới năm đó Chu Thời Diệc từng đề cập tới thì hừ lạnh một tiếng, cực kỳ thỏa đáng.
Từ Trường Thành là xí nghiệp gia nổi tiếng trong thành phố, phú hào nằm trong ba vị trí đầu, Từ Thịnh là phú nhị đại. Ở trong mắt đa số phụ nữ thì cái tên Từ Thịnh này chẳng khác nào là tiền, nhà, xe.
Nhưng anh đã quên một điểm, thứ Nguyễn Tầm Tầm không bao giờ thiếu cũng là tiền.
Sân sau nhà cô toàn chôn tâm can bảo bối của lão Nguyễn, tùy tiện đào ra một cái cũng có thể mua được lô đất ở hai ba thành thị.
……..
Rốt cuộc Đại Bao cũng nhìn thấy có phụ nữ cho Từ Thịnh ăn quả đắng, trong lòng mừng thầm: "A Thịnh, nhanh đi về hỏi bố cậu một chút, có phải là chuyện làm ăn không đủ lớn không, còn có người không biết cậu…."
"Cút." Từ Thịnh đạp một cước, một giây sau lại quay đầu nhìn Nguyễn Tầm Tầm, ngoài cười nhưng trong không cười: "Thời Nhất nói không sai." Đang lúc nói chuyện, anh liếc mắt nhìn Chu Thời Diệc, ánh mắt người phía sau lạnh như dao, anh lập tức ngậm miệng.
"Anh ta nói tôi thế nào?" Nguyễn Tầm Tầm cũng rất tò mò, Chu Thời Diệc nhắc đến cô với họ?
Từ Thịnh cũng không dám nói lung tung nữa, bĩu môi, cái gì cũng không nói nữa.
Tuyết rơi càng lớn, như từng sợi bông trắng bay lượn trên không trung, càng ngày càng dày đặc. Đại Bao giục một câu: "Đi thôi, đừng đứng nữa, đợi lát nữa là tuyết rơi rồi. Mỹ nữ, cô có muốn đi cùng tôi không?"
Nguyễn Tầm Tầm hỏi: "Các anh đi ăn cái gì?"
Thật ra Đại Bao cũng là thuận miệng hỏi, không phải thật sự muốn mời Nguyễn Tầm Tầm, tuy rằng cô gái này rất đẹp, nhưng anh luôn nhớ lời Từ Thịnh, phụ nữ càng đẹp càng rắn rết, suy nghĩ một chút, nói: "Có tuyết rồi, ăn lẩu đi."
Nguyễn Tầm Tầm gật đầu: "Được!"
"……….."
Nhìn vẻ mặt Chu Thời Diệc không vui, Đại Bao cảm thấy mình gây họa rồi nên vội vã cứu chữa: "Ăn cơm với đàn ông chúng tôi phải uống rượu, cô có thể uống rượu không?"
Suy nghĩ của những người này, trong lòng Nguyễn Tầm Tầm sáng tỏ như gương, cực kỳ rõ ràng.
Cô gật đầu: "Tôi uống rượu được."
Tiêu Nam Sinh thấy thế thì chạm vào bệnh nghề nghiệp: "Tình trạng cơ thể cô bây giờ không thể uống rượu, uống rượu sẽ dẫn đến mạch máu toàn thân giãn ra, máu chảy nhanh, thẩm xuất của cơ quan mềm tăng nhanh, xác suất lây truyền tăng lên, tay chân bị sưng phù. Cô nên ăn một chút đồ loãng, ví dụ như cháo trắng…."
Đại Bao cười gượng hai tiếng, lập tức ôm lấy vai anh ta, che miệng anh ta lại, kéo ra bên ngoài: "Anh rể nói phải, chúng ta đi gọi đồ ăn trước, đi trễ thì không còn chỗ nữa." Lại nhìn Chu Thời Diệc nháy mắt mấy cái: "Cậu xử lý xong thì đến, chỗ cũ…."
Từ Thịnh cúi đầu lướt điện thoại, tự động chạy theo hai người.
Ba người giẫm lên tuyết đi mất.
Chỉ còn lại hai người bọn họ, Nguyễn Tầm Tầm chống gậy, ngẩng đầu nhìn anh, mồ hôi trên người Chu Thời Diệc đã khô, cơ bắp mạnh mẽ, tóc bị tuyết làm cho ướt nhẹp, anh hời hợt mở miệng: "Tôi đưa cô về phòng bệnh."
Nguyễn Tầm Tầm nói: "Tôi rất đói."
Chu Thời Diệc mặc áo khoác ngoài, nói: "Tôi đi mua cháo cho cô."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!