Chương 10: (Vô Đề)

Nguyễn Tầm Tầm bị người ta trói tay trói chân, miệng bị dán băng keo đen, sau đó người đó khiêng cô trên vai tiến vào thang máy. Người đó cao gầy, nhuộm tóc vàng, cô liều mạng giãy giụa, hai chân đá lung tung, có mấy lần đá vào ngực anh ta, Lông vàng rên lên một tiếng, mắng: "Mẹ nó nề nếp một chút cho ông, đợi lát nữa sẽ dễ chịu."

Nguyễn Tầm Tầm bị anh ta bắt đi, đầu chúi xuống dưới, có hơi nhồi máu. Cô ai oán hai tiếng thì cũng chỉ phí công, đã hơn nửa đêm, mọi người chắc ngủ rồi?

Cô có hơi tuyệt vọng….

Cửa thang máy mở ra.

Lông vàng khiêng cô đi ra, nhìn thấy có một người đàn ông cao lớn đang dựa vào trụ đá đối diện thang máy, một tay cho vào túi, một tay cầm điếu thuốc, giữa hai hàng lông mày lộ ra sự thiếu kiên nhẫn.

Không biết Tiêu Nam Sinh đã đi đâu rồi.

Chu Thời Diệc dựa vào trụ đá hút thuốc, nuốt mây nhả khói.

Lông vàng thấy anh không có ý lo chuyện bao đồng thì hùng hồn đi ra ngoài. Lúc cua góc, Nguyễn Tầm Tầm đã nhìn thấy một đôi giày da đen chiếu sáng, sau đó là một đôi chân dài, phần eo gầy gò, dáng người tam giác ngược tiêu chuẩn…… Sau đó là vẻ mặt như cười như không của Chu Thời Diệc, anh lười biếng dựa vào trụ đá cúi đầu hút thuốc, cô lập tức trừng lớn hai mắt nhìn anh, liều mạng giãy giụa.

Lông vàng tàn nhẫn đánh cô một cái, cố ý lớn tiếng: "Đàng hoàng nói chuyện cô không nghe phải không, cần tôi phải như vậy đúng không? Chờ đi, về rồi sẽ giết chết cô."

Cô mạnh mẽ hứ một tiếng, chờ anh rơi vào tay tôi, tôi nhất định giết chết anh.

Cuối cùng Chu Thời Diệc cũng hút xong, ném nửa điếu thuốc lá trong tay xuống, dùng chân giậm tắt, lại dí thêm mấy lần, lười biếng kêu lên một tiếng: "Này -----"

Lông vàng quay đầu lại, hung thần ác sát: "Đây là vợ tao, mày ít lo chuyện bao đồng đi." Nói xong liền muốn đi.

"Chờ một chút."

Lông vàng không nghe, quay người muốn chạy thì lại bị người ngăn cản.

Tiêu Nam Sinh mang theo gậy đi ra từ sau cửa, dáng vẻ uy hiếp nói: "Cô gái này mới học đại học năm tư, chưa kết hôn, mày ở đâu tới, mau trả người về cho tao, nếu không thì tao sẽ báo cảnh sát!"

Chu Thời Diệc đứng tại chỗ, hai tay cho vào túi, nhìn Tiêu Nam Sinh nỗ lực giảng đạo, suýt nữa là nở nụ cười khinh bỉ.

"Mẹ kiếp." Lông vàng mắng, lấy điện thoại trong túi ra, gọi điện thoại: "Hỏng chuyện rồi, lầu một."

Tiêu Nam Sinh nhìn thấy tên đó gọi người, nguy rồi, thì ra là muốn cướp trắng trợn như vậy đúng không? Anh tiếp tục giảng đạo lý: "Mày đây là phạm pháp, mày biết không? Mày phải ngồi tù, ngồi tù! Thời Nhất, báo cảnh sát, nhanh báo cảnh sát đi!"

Báo cảnh sát em gái anh.

Chờ người ở đồn công an đến thì người đã không còn một bóng rồi.

Chu Thời Diệc giật nhẹ khóe miệng, trực tiếp cất bước đi về phía Lông vàng, không nói một lời vung mạnh tay vào mặt tên đó.

Lông vàng còn đang vác theo người nên có hơi không ứng phó kịp, đang muốn chạy lại bị Chu Thời Diệc nắm lấy cổ tay kéo lại, ngay cả Nguyễn Tầm Tầm trên vai Lông vàng cũng bị kéo trở lại, Tiêu Nam Sinh không biết đánh nhau, chỉ có thể cầm gậy, muốn đánh bất ngờ một cái nhưng lại sợ đánh sai người, do do dự dự, vẫn không xuống tay được.

Giữa lúc hỗn loạn, Nguyễn Tầm Tầm cảm thấy mình bị người khác chặn ngang hông ôm lấy, bàn tay đàn ông to lớn khô ráo bấm bên hông cô, nhấc lên, sau đó cô rơi vào trong một lồng ngực chắc chắn.

Ấm áp chỉ được một giây, sau một giây đó, mông của cô liền đặt xuống nền nhà lạnh lẽo.

Chu Thời Diệc nói với Tiêu Nam Sinh: "Anh coi chừng cô ta, đừng để bị người khác lôi đi."

Lúc anh nói chuyện thì liếc mắt nhìn Nguyễn Tầm Tầm, Lông vàng từ phía sau xông tới, ánh mắt cô ra hiệu cho anh cẩn thận, anh kéo khóe miệng, né qua một bên, đấm một cái, Lông vàng lảo đảo, sau đó anh thuận thế đạp một cước, Lông vàng ngã nhào ra đất, chân Chu Thời Diệc đạp lên ngực anh ta.

Nguyễn Tầm Tầm theo dõi bóng lưng cao lớn của anh, mắt sáng lên.

Phía sau bỗng nhiên có bốn người đàn ông xông tới, là người trên chiếc xe bánh mì kia.

Chu Thời Diệc quay đầu liếc nhìn.

Một đấu với năm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!