Chương 1: (Vô Đề)

Trong phòng không mở đèn, một mảng đen kịt, bóng trăng chiếu xuống, bóng người lay động.

Nguyễn Tầm Tầm không nhớ rõ đây là vòng thứ mấy rồi.

Ở trong góc, điện thoại của cô không tiếng động mà lóe sáng, sáng lên rồi lại tắt, tắt rồi lại sáng.

Cô liếc mắt nhìn rồi ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục xoay vòng, một chân mũi chân đứng thẳng, chân còn lại cong lên, xoay tròn, rơi xuống đất…. Điện thoại vẫn sáng, chủ nhân cuộc gọi này quá cố chấp, sau khi ngắt vài giây lại gọi tiếp. Nguyễn Tầm Tầm làm xong động tác đá cao chân cuối cùng, gót chân hạ xuống đất, thở ra một hơi.

Kết thúc.

Cô quay người lấy khăn mặt đặt trên lan can, tùy ý lau mồ hôi, đi về phía góc phòng, cầm lấy điện thoại còn đang lóe sáng trên sàn nhà, cúi đầu liếc nhìn thời gian, 8 giờ đúng.

Sau đó, bắt máy.

"Sao?"

Đầu bên kia truyền đến giọng nói thô khoáng của bạn cùng phòng Đào Đại Bảo: "Bà cô của tôi ơi, cậu đang ở đâu?"

Nguyễn Tầm Tầm đi vào phòng thay quần áo, để điện thoại kẹp bên tai, bắt đầu thay quần: "Ra liền."

Hai mắt Đại Bảo tối sầm lại, nhất thời cuồng loạn, quát: "Mẹ kiếp, con mẹ nó cậu còn chưa ra ngoài sao? Rốt cuộc là cậu bắt gian hay là tớ bắt gian? Trời lạnh thế này, bà đây đứng trước cửa chờ cậu hơn nửa tiếng rồi…."

Nửa tiếng trước, Đại Bảo gọi điện thoại tới nói, cô thấy Thiệu Bắc đi theo một cô gái vào trong một khách sạn năm sao.

Cô ngâm nga cởi quần áo, trên người chỉ mặc đồ lót, dáng người rất đẹp, cổ tinh tế, xương quai xanh thanh tú, bụng dưới bằng phẳng tinh xảo, khe bụng như ẩn như hiện, bên dưới là một đôi chân thon dài cân đối. Cô rất trắng, ánh trăng hơi yếu chiếu xuống làm nổi bật da thịt trắng như tuyết, tinh tế tỉ mỉ, điểm duy nhất không được hoàn mỹ có lẽ chính là những vết sẹo nhỏ lộn xộn, ngang dọc tứ tung trên cổ tay.

Ánh mắt nhàn nhạt lướt qua, mỗi lần nhìn thấy thì trái tim cô liền chìm xuống, luôn luôn nhắc nhở chính mình.

Xem đi, những thứ này đều là do chuyện ngu xuẩn mà mày làm ra.

Đại Bảo trong điện thoại còn đang hùng hùng hổ hổ. Cô kéo điện thoại ra xa, nhíu mày nói: "Ra liền." Đại Bảo cảm giác như mình sắp nổ tung, nhưng trong nháy mắt đã bị nửa câu nói sau của cô làm cho dập tắt.

"Đúng rồi, lễ kỉ niệm thành lập trường ngành các cậu còn thiếu mấy nhà tài trợ?"

Đại Bảo là Bộ trưởng ngoại giao của ngành, lễ kỉ niệm thành lập trường năm nay bỗng nhiên được tổ chức sớm, sắp bắt đầu rồi, việc thương lượng tài trợ của cô vẫn chưa xong xuôi, giọng nói lập tức nhỏ xuống: "Hai."

"Được, ngày mai tớ giúp cậu đi nói chuyện."

Đại Bảo thấy mục đích đã đạt được, híp mắt nở nụ cười: "…… Chờ cậu bao lâu cũng được."

"………….."

Cô cũng không biết tại sao, Nguyễn Tầm Tầm đối với ai cũng lạnh nhạt, nhưng những nhà tài trợ kia lại sẵn lòng nể mặt cô ấy.

Có lẽ là bởi vì cô ấy đẹp?

Ai biết được, dù sao đây vẫn là một xã hội nhìn mặt.

Nguyễn Tầm Tầm thật sự xinh đẹp, từ nhỏ đã vậy, khi còn bé đã không ngừng được chú ý trong đám trẻ con, sau khi lớn lên thì vẫn chói mắt trong đám đông. Đặc biệt là đôi mắt kia, Đại Bảo nói, cho cô ấy một cái đuôi cô ấy sẽ biến thành một con "Hồ ly tinh".

Nhưng mà, "Hồ ly tinh" cũng có lúc bị cắm sừng sao?

Nói không chừng là gặp phải "Bạch cốt tinh" rồi.

………….

Nửa tiếng sau, Nguyễn Tầm Tầm đứng trước cửa phòng 808. Mái tóc đen dài đến eo được tết lại vòng sau tai, để lộ ra cái trán trơn bóng, lỗ tai tinh xảo.

Cô đã thay quần áo bình thường, áo lông dày màu đen, phía dưới là quần bó màu đen, một đôi chân dài thẳng tắp cân xứng, chân mang giày màu nâu nhạt, sạch sẽ hào phóng, phong cách đơn giản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!