Chương 32: Cậu Ấy Thật Sự Rất Tốt

Hai người thu dọn xong dụng cụ vẽ tranh, Lục Cẩm Diên đạp xe chở cậu đi đến nhà ăn ăn tối.

Qua một thời gian làm quen, Khương Duật Bạch đã có thể ngồi vững vàng ở ghế sau xe đạp, ngay cả khi gặp đoạn đường dốc xuống cũng không còn sợ hãi.

Gió đêm thổi nhè nhẹ, chiếc xe đạp lướt qua con đường nhỏ trong khuôn viên trường, thỉnh thoảng gặp những nữ sinh viên đi cùng bạn bè. Khi thấy hai người đi ngang qua, họ bất ngờ che miệng kêu lên thích thú, kéo áo nhau, chẳng biết đang hào hứng vì điều gì.

Khi xe đạp đến trước cửa căng tin, Lục Cẩm Diên vẫn còn giữ chút bực dọc từ phòng vẽ tranh trong lòng. Anh đột nhiên bóp phanh, chân sau chống xuống đất.

"Két" một tiếng, xe đạp dừng lại, người ngồi sau theo phản xạ đưa tay nắm lấy vải áo ở eo anh.

Những ngón tay hơi lạnh khẽ chạm vào cơ eo, qua lớp quần áo mang đến một luồng cảm giác rất nhỏ, khiến cơn bực tức trong lòng Lục Cẩm Diên lập tức tan biến.

Chỉ một chút chạm nhẹ như vậy thôi, cũng đủ khiến anh cả thể xác lẫn tinh thần đều vui vẻ.

Đáng tiếc, Khương Duật Bạch nhanh chóng buông tay, bước xuống từ ghế sau, lặng lẽ đứng sang một bên chờ anh khóa xe.

Lục Cẩm Diên dựng xe đạp ở bên đường, bước tới nói: "Đi thôi, đi ăn tối nào."

Hai người lên tầng hai, gọi món xong thì ngồi chờ trước bàn.

"Cậu Bạch, quả nhiên cậu ở đây." Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.

Khương Duật Bạch quay đầu lại, ánh mắt thoáng chút mơ hồ.

"Cậu không nhớ tớ à?" Cô gái tóc dài tiến lại gần, dường như thấy thú vị, "Cậu không nhớ tớ, mà lại nhờ người đến xin lỗi tớ, còn giúp tớ đính chính tin đồn?"

Khương Duật Bạch phản ứng lại: "Là cậu."

Trong lời đồn, đó là hotgirl khoa Tiếng Anh bị cậu từ chối trước mặt mọi người.

"Tô Mộc Nam." Tô Mộc Nam mỉm cười rạng rỡ, "Lần trước gặp vội quá, chưa kịp giới thiệu bản thân."

Khương Duật Bạch khẽ gật đầu: "Chào cậu."

"Chào cậu, tớ là Lục Cẩm Diên." Lục Cẩm Diên đứng dậy, lịch sự tự giới thiệu.

Tô Mộc Nam chuyển ánh mắt sang anh: "Lục Cẩm Diên, tớ biết cậu."

Lục Cẩm Diên không đáp lại lời cô, chỉ lịch sự hỏi: "Cho hỏi cậu tìm Tiểu Bạch có việc gì không?"

"Chẳng có gì to tát, chỉ muốn nói lời cảm ơn thôi." Tô Mộc Nam lại nhìn về phía Khương Duật Bạch, "Dù tớ không quá để tâm đến tin đồn đó, nhưng vẫn cảm ơn cậu đã giúp tớ làm rõ."

"Không có gì." Khương Duật Bạch nhàn nhạt đáp, "Nói dối vốn là hành vi sai trái, tớ chỉ tiện tay sửa lại thôi."

Tô Mộc Nam vuốt nhẹ tóc dài, cười nói: "Thật ra thì… cũng không hẳn là tin đồn hoàn toàn, nửa thật nửa giả thôi."

Khương Duật Bạch không hiểu: "Ý gì cơ?"

Tô Mộc Nam giải thích: "Ý tớ là —"

"Cậu Tô!" Lục Cẩm Diên đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời cô định nói tiếp, "Lời cảm ơn của cậu thì cậu Bạch đã nhận được, nhưng bọn tớ còn phải ăn tối, nên không tiện lắm."

Ý là, cậu có thể đi được rồi.

Tô Mộc Nam liếc nhìn anh, rồi lại nhìn sang Khương Duật Bạch đang ngơ ngác, bỗng bật cười: "Được rồi, tớ hiểu. Vậy hôm nay tớ không làm phiền hai cậu nữa."

Mãi đến khi hotgirl khoa Tiếng Anh rời đi, Khương Duật Bạch vẫn chưa hiểu họ đang nói gì, càng không rõ trong lòng Lục Cẩm Diên lúc này đang thất vọng đến nhường nào.

Dù là đồng tính hay khác giới, có quá nhiều người thích cậu Bạch, mà anh chỉ là một trong số đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!