Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm hai dòng chữ trên khung chat, nhất thời không phân biệt được đối phương rốt cuộc là đang khen mình hay đang mắng mình.
Sau một hồi im lặng, WeChat lại hiện lên tin nhắn mới.
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Vậy rốt cuộc bây giờ cậu định làm gì?]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Nói cách khác, cậu add lại tớ để làm gì?]
Lục Cẩm Diên nhíu mày, trả lời: [Tớ không biết.]
Trong vòng một ngày, những niềm tin sâu sắc của anh bị đảo lộn hoàn toàn, đủ loại cảm xúc phức tạp ùa đến, đến chính anh cũng không biết mình muốn làm gì lúc này.
Đang rối rắm, trên giường tầng bỗng vang lên một tiếng động rất nhỏ.
Lục Cẩm Diên giật mình, vội vàng trả lời một câu: [Có thời gian thì nói tiếp.]
Ngay sau đó, anh chuyển về tài khoản WeChat chính, mở khung chat với Khương Duật Bạch, ngón tay lướt trên màn hình, do dự không biết có nên nhắn tin không.
Chẳng mấy chốc, trên giường tầng lại vang lên tiếng trở mình khe khẽ.
Khương Duật Bạch dáng người mảnh khảnh, động tác nhẹ nhàng, bình thường ban đêm trở mình hầu như không nghe thấy tiếng động, nhưng tối nay thần kinh của Lục Cẩm Diên nhạy bén lạ thường, âm thanh nhỏ nhất cũng không thoát khỏi tai anh.
Vài giây sau, anh cuối cùng vẫn nhập tin nhắn.
Lục Cẩm Diên: [Có phải cánh tay cậu đau đến mức không ngủ được không?]
Khương Duật Bạch đang đè cánh tay dưới cơ thể để giảm đau, nghe thấy tiếng rung WeChat, đưa tay lấy điện thoại mở ra, trả lời: [Đánh thức cậu à?]
Lục Cẩm Diên: [Không có.]
Lục Cẩm Diên: [Tớ vốn dĩ chưa ngủ.]
Khương Duật Bạch không biết nên trả lời gì tiếp, liền tiện tay gửi một biểu cảm [mèo con thở dài. jpg].
Một chú mèo con nằm dài trên sofa, vẻ mặt tủi thân, Lục Cẩm Diên không kìm được mà tưởng tượng người gửi biểu cảm này, lập tức bị sự dễ thương làm trái tim khẽ rung, xen lẫn chút xót xa nhè nhẹ.
Lục Cẩm Diên: [Chờ tớ một lát.]
Anh đứng dậy xuống giường, bật đèn ngủ nhỏ rồi đi vào phòng tắm, vò hai chiếc khăn lông nóng hổi, nước ấm làm tay đỏ lên mà anh vẫn không đổi sắc mặt.
Trở lại trước giường, anh gõ nhẹ lan can, khẽ gọi: "Tiểu Bạch."
Nghe thấy tiếng anh, Khương Duật Bạch bò dậy từ giường trên, ngồi xếp bằng, ngoan ngoãn nhìn về phía anh.
"Chườm nóng thêm chút nữa." Lục Cẩm Diên sờ thấy khăn không quá nóng tay, mới đưa cho cậu.
"Cảm ơn…" Khương Duật Bạch hoàn hồn, nói lời cảm ơn rồi nhận khăn lông, đặt lên cánh tay.
Ban đêm, mọi âm thanh đều tĩnh lặng, chỉ có Thẩm Chiếu thỉnh thoảng phát ra tiếng nói mớ.
Đèn ngủ nhỏ tỏa ánh sáng yếu ớt, mờ ảo bao phủ hai người một trên một dưới.
Chờ khoảng ba bốn phút, Lục Cẩm Diên nhận lại khăn, quay vào phòng tắm vò thêm hai chiếc khăn nóng khác, lần này đắp lên bắp chân.
"Nhìn tớ." Anh lùi lại hai bước, vươn cánh tay thon dài rắn chắc, giọng điệu dịu dàng đến khó tin, "Tớ dạy cậu giãn cơ tay, có thể giảm đau nhức."
Khương Duật Bạch gật đầu, học theo anh giơ hai tay lên.
Dưới ánh đèn mờ ảo, Lục Cẩm Diên cảm nhận được ánh mắt chăm chú của cậu, như thể bị thiêu đốt, máu trong người dường như chảy nhanh hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!