Chương 25: Anh Thích Bạn Trai Của Người Khác

Editor: Tiểu Tinh Thần

Sân bóng rổ rộng lớn bỗng chìm vào tĩnh lặng.

Khương Duật Bạch trong lòng căng thẳng, hàng mi đen như cánh quạ khẽ rung, mơ hồ cảm thấy phản ứng của Lục Cẩm Diên rất kỳ lạ.

Chẳng lẽ với một trai thẳng sợ đồng tính, dấu "dâu tây" nhỏ trên cổ cũng khiến họ khó chịu?

Cậu và Đông Đông có phải đã hơi quá đà?

Đang lúc cậu thấp thỏm, tượng đá trước mặt cuối cùng cũng động.

Lục Cẩm Diên đột nhiên xoay người, giọng cứng nhắc: "Bắt đầu luyện bóng đi."

Khương Duật Bạch lặng lẽ bỏ tay che cổ, theo anh ra giữa sân.

Lục Cẩm Diên hít sâu, khi mở miệng lại, giọng đã mềm hơn: "Hôm trước dạy cậu đập bóng, còn nhớ không?"

Khương Duật Bạch gật đầu: "Nhớ."

Nhận quả bóng rổ Lục Cẩm Diên ném tới, cậu bắt đầu đập bóng theo kỹ thuật đã học.

Vài cú đập sau, cậu nhận ra anh nói không sai. Với một tay mơ bóng rổ như cậu, chỉ cần một ngày không luyện, quả bóng đã trở nên xa lạ.

Lục Cẩm Diên nhặt một quả bóng dưới đất, vừa làm mẫu vừa dạy cậu điều chỉnh tư thế và trọng tâm.

Chẳng mấy chốc, động tác đập bóng dần trở nên mượt mà.

"Hôm nay dạy cậu kỹ thuật vượt qua rào cản." Lục Cẩm Diên một tay giữ bóng, xoay người đối diện Khương Duật Bạch.

Liếc nhìn, ánh mắt anh vô tình lướt qua xương quai xanh, hô hấp lập tức nặng nề, nhíu mày ngoảnh đi: "Giờ cậu cản tớ."

Nói xong, anh dang chân dài, cúi người đập bóng có tiết tấu.

Khương Duật Bạch lập tức căng thẳng, khom người phòng thủ.

Cậu từng thấy Lục Cẩm Diên tung hoành trên sân, nhưng lần đầu đối diện anh gần thế này.

Vài giây sau, ánh mắt Lục Cẩm Diên đột nhiên sắc bén, điều khiển bóng lao tới.

Khương Duật Bạch chưa kịp phản ứng, anh đã đổi hướng, lướt qua cậu, dứt khoát ba bước lên rổ.

Khương Duật Bạch ngơ ngác đứng tại chỗ, như chú thỏ con ngẩn tò te.

Lục Cẩm Diên bắt bóng, liếc nhìn cậu sững sờ, bỗng thấy mình có vấn đề.

Rất có vấn đề.

"Vượt qua rào cản là kỹ thuật đòi hỏi kỹ xảo cao." Một lát sau, anh bước đến trước mặt Khương Duật Bạch, giọng dịu hẳn, "Lại đây, tớ dạy từ từ."

Anh vận bóng lại, chia nhỏ động tác xoay người thành từng bước chậm, kết hợp giải thích, kèm kỹ thuật ba bước lên rổ, truyền đạt không giấu giếm.

Khương Duật Bạch đúng là học sinh thông minh, học gì cũng nhanh. Sau nửa tiếng luyện tập, cậu nắm được kỹ thuật cơ bản.

Lục Cẩm Diên đứng cạnh, nhìn dáng vẻ chăm chú của cậu, trong lòng trào lên cảm xúc vừa chua xót vừa mềm mại.

"Vào!" Quả bóng vào rổ, Khương Duật Bạch theo bản năng quay sang thầy mình, "Ghi điểm rồi!"

Ánh đèn trần chiếu vào đôi mắt trong veo, phản chiếu ánh sáng lấp lánh, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ vui mừng thuần khiết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!