Ngày trước khi tiết trời nắng nóng cực độ, vận động chơi bóng quá mạnh, thì thỉnh thoảng Lục Cẩm Duyên cũng sẽ có một hai lần khí huyết kém lưu thông mà chảy máu cam.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn bị chảy máu mũi không rõ nguyên do.
Thẩm Chiêu vội vã nhảy xuống ghế, quan tâm hỏi: "Anh Lục anh không sao chứ, đang yên đang lành sao lại chảy máu mũi vậy?"
"Không sao.
" Lục Cẩm Duyên hơi nghiêng người về phía trước, ngón tay thon dài mạnh mẽ bóp chặt sụn dưới sống mũi, "Xuống dưới lầu mua giúp tôi túi chườm lạnh là được.
"
"Được được được, em đi ngay đây!" Thẩm Chiêu cất bước chạy đi, được một đoạn lại quay về lấy điện thoại, "Đợi em đấy! Em quay lại liền!"
"Từ từ thôi.
" Lục Cẩm Duyên dặn dò xong bèn ngồi xuống ghế tiếp tục bóp mũi cầm máu.
Mấy phút sau, Khương Duật Bạch chuẩn bị tâm lý xong xuôi cuối cùng cũng chậm rãi rời khỏi phòng tắm.
Đang tắm bỗng dưng có người xông vào, mặc dù cùng giới nhưng Lục Cẩm Duyên là trai thẳng biết về tính hướng của cậu, đôi bên sẽ khó tránh khỏi mất tự nhiên.
Nhưng vừa ra đã thấy Lục Cẩm Duyên tay toàn là máu, cậu sợ tới mức khựng lại: "Cậu chảy máu mũi hả?"
Lục Cẩm Duyên nghe thấy tiếng cậu bèn ngước mặt lên, hình ảnh chàng trai đẫm đầy hơi nước len lỏi vào tầm mắt.
Ánh nhìn vô tình trượt xuống, tựa như có thể xuyên qua bộ đồ ngủ lỏng lẻo hơi ẩm ướt kia, trông thấy cơ thể và làn da nấp sau lớp vải…
Chớp mắt, cả khoang mũi nóng hầm hập, một dòng nước ấm tuôn ra, Lục Cẩm Duyên vội vàng dùng sức đè chặt hai bên mũi.
"Hình như máu chảy nhiều lắm đấy…" Khương Duật Bạch nhanh chóng quên đi xấu hổ ban nãy, bước nhanh tới cạnh hắn, giọng điệu lo lắng, "Có cần tới bệnh viện không?"
"Không cần!" Lục Cẩm Duyên phản ứng rất mạnh, vội ngửa người về phía sau, "Tôi không sao!"
Bàn tay đang giơ lên của Khương Duật Bạch dừng giữa không trung, đứng im tại chỗ chẳng biết nên làm gì.
Lục Cẩm Duyên nhận ra hành động của mình dễ làm người ta hiểu nhầm, bèn ôm mũi trầm giọng giải thích: "Tôi sợ máu làm dơ cậu… Tôi thật sự không sao mà.
"
Khương Duật Bạch gật đầu, nhẹ giọng hỏi: "Tôi có thể giúp gì cho cậu không?"
"Em về rồi nè!" Lúc này, ngoài cửa vang lên âm thanh th* d*c của Thẩm Chiêu, "Mua được túi chườm lạnh rồi!"
Hắn bước nhanh vào ký túc xá, đưa túi đá tỏa ra hơi lạnh cho Lục Cẩm Duyên: "Anh Lục, chườm chỗ nào?"
"Đưa tôi.
" Lục Cẩm Duyên nhận lấy túi chườm lạnh, trở tay đặt nó lên gáy, "Cảm ơn lão tam.
"
Thẩm Chiêu phất tay: "Quan hệ giữa chúng ta như nào mà còn nói cảm ơn chứ?"
Lục Cẩm Duyên không đáp thêm gì, vùi đầu chườm lạnh để cầm máu.
"Tôi giúp cậu nhé.
" Một lát sau, Khương Duật Bạch đứng bên cạnh nhịn không được mở lời, "Tôi giúp cậu cầm túi chườm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!