________________
Phó Thanh Sơ mặc quần áo xong, nhìn nam sinh cao lớn đứng dưới mưa đưa lưng về phía xe.
Trong mắt anh, hắn chỉ là nam sinh kiêu ngạo lại bá đạo, sẽ huyết khí phương cương, sẽ không chịu thua.
Khi nhìn thấy hình xăm của anh, vẻ khiếp sợ đều hiện hết trên mặt, một chút cũng không che giấu.
Tâm tình Phó Thanh Sơ đột nhiên trở nên cáu kỉnh, bí mật giấu kín bao năm bị phơi bày, đặc biệt là trước mặt hắn, trong lòng có cảm giác lo lắng không giải thích được.
Kiều Nhạn chỉ mới chuyển đến Bình Châu hai năm trước, ngoại trừ Chúc Xuyên, không có ai biết anh là Omega, biết anh hút thuốc, uống rượu, đánh nhau ẩu đả, xăm mình, phóng túng non nửa nhân sinh.
Anh có loại dự cảm, mọi thứ về bản thân sẽ bị Thẩm Tuyển Ý hung hăng xé mở, mở ra những điều anh muốn che giấu tại nơi sâu nhất, mặc hắn tìm hiểu chạm vào.
Và anh vô lực phản kháng.
Phó Thanh Sơ duỗi tay hung hăng ấn huyệt thái dương, lấy hai ống thuốc ức chế tiêm vào, ở cùng nhau một đêm, phải thật cẩn thận.
Anh mở cửa sổ để mùi tin tức tố tan bớt, cài kín cúc quần áo, sau đó nghiêng người duỗi tay gõ cửa sổ xe bên ghế phụ.
"Vào đi."
Thẩm Tuyển Ý xoay người, trên mặt có chút xấu hổ, "Tôi đi vào xe anh sẽ bị ướt, anh đưa quần áo cho tôi đi, tôi về trên núi thay." Thẩm Tuyển Ý kéo cửa kính xe lên chỉ chừa lại khe hở nhỏ, hơi phóng đại âm thanh.
Một tia sét bất ngờ đánh xuống, tia chớp thoáng qua trong giây lát phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của Phó Thanh Sơ, trên lông mi vẫn còn giọt nước chưa khô, ướt át.
Thẩm Tuyển Ý cảm thấy trái tim mới bình tĩnh giờ lại xao động, không nhịn được lùi về sau một bước, cơn mưa đột nhiên trút xuống nặng hạt hơn trước, tiếp tục rửa sạch thân thể đã ướt đẫm của hắn.
Phó Thanh Sơ: "Đi vào."
Thẩm Tuyển Ý đứng im.
"Xe ướt quan trọng hay người ướt quan trọng?" Phó Thanh Sơ hơi nhíu mày, thu hồi tầm mắt: "Trên núi cũng không có chỗ cho cậu ngủ, cậu muốn ngủ cùng Lương Văn Văn?"
Thẩm Tuyển Ý tự hỏi nửa giây, mở cửa xe ngồi vào trong, cùng một Omega sẽ động dục bất cứ lúc nào ngủ một đêm?
Không được.
Phó Thanh Sơ duỗi tay với lấy cái túi ở ghế sau, bên trong đựng một bộ quần áo sạch sẽ, sơ mi trắng quần dài đen thường gặp, còn có một cái quần lót màu trắng.
"Quần áo của tôi có lẽ không vừa với cậu, mặc tạm đi, sáng mai tạnh mưa tôi đưa cậu về trường thì đổi."
Thẩm Tuyển Ý nhận lấy, nhanh chóng cởi quần áo của mình, cầm quần lót nhìn nhìn, kích cỡ này xác thật…… Không vừa với hắn a.
Phó Thanh Sơ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa như thác nước, mặc dù đã đóng chặt cửa sổ xe vẫn có thể nghe thấy âm thanh giọt nước đập lên cửa, vừa nhanh vừa loạn, giống tâm tình anh hiện tại.
Thẩm Tuyển Ý không có bệnh sạch sẽ biến thái như Phó Thanh Sơ, nhưng cũng thích sạch sẽ, chưa bao giờ mặc quần áo của người khác càng không nói đến quần lót.
Hắn cầm tấm vải trắng kia lên, trên đó có mùi tuyết tùng thanh thanh đạm đạm thoáng qua, ma xui quỷ khiến liền mặc vào, ấy, chật quá, hắn hơi kéo xuống một chút.
Nơi đó của giáo sư cũng thanh tú như vậy sao?
Thẩm Tuyển Ý hơi so sánh kích thước của quần lót theo cảm nhận của hắn, nghĩ đến đây không nhìn được nghĩ đến vòng eo thon thả mềm mại của anh.
Lần đó hắn cứu Phó Thanh Sơ từng ôm qua, eo thon vừa mềm vừa rắn chắc, có lẽ còn nhỏ hơn eo Omega.
May mà anh ấy là Beta.
Trong đầu Thẩm Tuyển Ý suy nghĩ lung tung rối loạn, nếu anh ấy là Omega, Alpha hắn có chết trong tay anh cũng tình nguyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!