_____________
Nhìn tia lửa giữa hai người càng lúc càng chói mắt, Hứa Dịch cảm thấy phòng thí nghiệm sắp bị đốt cháy luôn, nếu không ngăn cản, sợ là sẽ xảy ra chuyện nên vội vàng đứng giữa hai người họ, mạnh mẽ ngăn chặn hai người đang dỗi nhau kia.
"Cái kia……" Hứa Dịch nhìn nhìn sắc mặt Phó Thanh Sơ, được rồi cậu ta không dám mắng, vì thế quay đầu, bước nhanh ra cửa hạ giọng, "Đã trễ thế này cậu đến phòng thí nghiệm làm gì?"
Thẩm Tuyển Ý vẫn đang dựa trên khung cửa, ánh mắt từ cố ý chọc giận người khác trở nên mềm mại, hơi cong mắt cười nói: "Hôm nay tôi gặp Lương Văn Văn, cậu ấy cho tôi mấy tấm vé biểu diễn của câu lạc bộ bọn họ, bảo tôi hỏi anh xem có muốn tham gia không."
Hứa Dịch biết Lương Văn Văn, một Omega nhẹ nhàng mềm mại, có ý với Thẩm Tuyển Ý.
"Cậu ấy cho cậu vé là muốn mời cậu đến, cậu gọi tôi đi sẽ khiến cậu ấy không vui, tôi không đi." Hứa Dịch có thói quen để lại lối thoát cho người ta, hơn nữa cậu ta cũng không thích Thẩm Tuyển Ý, sẽ không làm lá chắn cho hắn.
Thẩm Tuyển Ý không ép cậu ta, "À" một cái, "Chủ nhật họ còn đi Dương Hoa Sơn nướng BBQ xem mưa sao băng, anh không đi cùng?"
Hứa Dịch quay đầu nhìn Phó Thanh Sơ, lắc đầu: "Tôi không đi, cậu đi chơi vui vẻ."
Thẩm Tuyển Ý gật gật đầu, "Được thôi."
Hứa Dịch bỗng nhiên nhớ đến hôm nay hắn thi lại, hỏi: "Hôm nay cậu thi lại thế nào? Được không?"
Không nói còn tốt, vừa nói Thẩm Tuyển Ý cụp mắt, như thể vừa mới bị tri thức hung hăng tàn phá quét qua một vạn lần, nhíu mày nói: "Điểm không cao nổi, cái đề xui xẻo kia ai ra vậy, tôi đọc đề còn không hiểu, đây là đề người sống có thể ra hả?"
Tiếng nói vừa dứt.
Da đầu Hứa Dịch tê dại muốn đi che miệng hắn, kết quả không kịp rồi, giọng nói lạnh lẽo vang lên trong phòng thí nghiệm, "Tôi ra."
"……" Hứa Dịch tuyệt vọng đỡ trán, cậu ta không nên hỏi Thẩm Tuyển Ý vấn đề này.
Thẩm Tuyển Ý cũng ngẩn ra, hắn cao hơn Hứa Dịch một chút, ngước mắt lên là có thể nhìn qua đỉnh đầu cậu ta, nhìn thẳng về phía Phó Thanh Sơ mặt mày lãnh đạm, rơi vào trầm tư.
Hắn bỗng nhớ ra, khó trách ngày hôm đó anh hỏi hắn thi lại có qua không, hóa ra là ý này.
Lúc ấy hắn còn tưởng anh châm chọc hắn bị thi lại lần nữa, không nghĩ tới ý anh là vậy, Thẩm Tuyển Ý đẩy vai Hứa Dịch, đi lên, đứng trên bậc thang lên bục giảng.
"Đi xuống!".
ngôn tình hoàn
Thẩm Tuyển Ý càng không, ngược lại cố ý đi lên thêm một bước, vây anh giữa hắn và dụng cụ phía sau, đè thấp âm thanh nói: "Giáo sư, có phải thầy xem thường tôi không."
Phó Thanh Sơ đón nhận ánh mắt hắn, mặt lạnh không có biểu cảm gì, "Không ai xem thường cậu."
Khóe mắt Thẩm Tuyển Ý khóe mắt tràn ra chút ý cười, một tay chống lên dụng cụ phía sau, co anh lại từ mảnh không gian nhỏ bé đó vào trong ngực hắn.
Hứa Dịch bị hắn dọa cho ngây người, vội vàng chạy tới nói: "Thẩm Tuyển Ý cậu đừng xúc động! Đi xuống nhanh, a đúng rồi tôi nghe……"
Thẩm Tuyển Ý duỗi tay ra hiệu về phía sau, ngăn cậu ta nói tiếp, "Yên tâm, tôi không đánh anh ta, nói chút chuyện thôi."
Phó Thanh Sơ đứng thẳng, cổ áo sơ mi cài cúc tỉ mỉ, cho dù Thẩm Tuyển Ý cố tình dựa sát vào vẫn không nhìn thấy một chút phong cảnh có thể suy nghĩ bậy bạ.
Trên người anh có mùi tuyết tùng nhàn nhạt, còn có mùi vị ngọt ngào gần như không thể phát hiện, hai người sát lại với nhau lại có chút mềm ngọt khiến người ta muốn duỗi tay bắt giữ.
Phó Thanh Sơ lớn lên rất đẹp, tuy đã gần 30 tuổi nhưng không hề già đi, Thẩm Tuyển Ý chưa gặp nam nhân nào đẹp hơn anh, khóe mắt đuôi mày đều tinh xảo.
Nếu trên mặt có ý cười, hoàn mỹ.
Đáng tiếc.
Thẩm Tuyển Ý cúi đầu, ghé sát vào bên gáy anh, hơi nhắm mắt nhẹ hít vào một hơi, kích thích Phó Thanh Sơ tê dại nghiêng sang bên cạnh, lạnh lùng nói: "Cút ngay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!