Chương 5: (Vô Đề)

Phó Thanh Sơ ngồi trước bàn làm việc một lúc lâu.

Phòng thí nghiệm của anh cũng tham gia nghiên cứu hạng mục phát minh thuốc ức chế, chẳng qua dựa theo khoa học kỹ thuật hiện tại thì chưa thể nghiên cứu ra thuốc ức chế vĩnh cửu.

Trong phương diện này anh không biết nhiều như Kiều Nhạn, nghĩ nghĩ, liền lấy điện thoại gọi cho bà.

Kiều Nhạn đang bận, nhận cuộc gọi nhưng chưa trả lời ngay, vội vàng chỉ huy những người khác tiếp tục công việc, sau đó ra ngoài nghe điện thoại.

"Làm sao vậy?"

Đầu ngón tay Phó Thanh Sơ chạm vào ly cà phê, suy nghĩ xong mới nói: "Dựa theo sự phát triển hiện tại mà nói, có khả năng cải tạo cơ thể không, khiến một người thoát khỏi thân phận Omega."

Đây không phải câu nghi vấn, là câu khẳng định.

Kiều Nhạn bị anh dọa sợ, kêu lên sợ hãi, che miệng nhỏ giọng nói: "Con không muốn sống nữa hả! Con có biết không có công văn phê chuẩn cải tạo là trái pháp luật không?"

Phó Thanh Sơ nói: "Con biết, nên hỏi mẹ một chút."

Kiều Nhạn nhíu mày, hít thật sâu, nhìn xung quanh thấy không có ai, mới đè thấp âm thanh tiếp tục nói: "Con đừng xúc động, thuốc ức chế một ngày không mất đi hiệu lực thì con dùng tạm trước đã, vạn nhất ngày nào đó con gặp người mình thích, hối hận không kịp."

Phó Thanh Sơ do dự hai giây, ngẩng đầu, mắt nhìn về phía bàn Hứa Dịch, "Con biết rồi."

Kiều Nhạn bất an, thấy anh muốn cúp điện thoại, vội nói: "Thanh Sơ, đừng xúc động! Nếu có một ngày con thật sự……con không tìm thấy Alpha con thích thì để tình nguyện viên rót vào tuyến thể một chút tin tức tố là được, không được sự cho phép của con, sẽ không phát sinh quan hệ gì khác, con đừng quá để ý cái này."

Phó Thanh Sơ "Vâng" một tiếng, nói anh biết điểm dừng.

Kiều Nhạn thở dài, nói: "Kỳ thật đây là sự tình rất bình thường, con không cần quá bài xích, sự tồn tại của tình nguyện viên chứng tỏ có những trường hợp tương tự như con, đừng quá chán ghét thân phận này……"

"Con biết."

Cúp điện thoại xong, Phó Thanh Sơ thở dài, xoa nhẹ giữa trán, từng ngụm uống hết ly cà phê đã lạnh.

Cà phê nguội lạnh trở nên cực kỳ đắng, như thể từng nụ vị giác bị ngâm trong vị đắng, Phó Thanh Sơ như không cảm nhận được mà uống sạch, đứng dậy rửa ly, đặt vào tủ khử trùng.

Điện thoại trên bàn bỗng nhiên vang lên, là điện thoại bàn.

Rửa tay sạch sẽ, lau khô, ra nhận điện thoại, "Xin chào, tôi là Phó Thanh Sơ."

"Giáo sư Phó, tại sao gọi vào điện thoại của cậu không chịu nhận, gọi vào điện thoại phòng thí nghiệm liền nhận hả?" Thanh âm người bên kia ngả ngớn cười cười, một bộ cà lơ phất phơ.

Phó Thanh Sơ nhíu mày, lập tức thả ống nghe xuống, phút cuối cùng trước khi cúp, nam nhân bên kia vội nói: "Này này này đừng cúp đừng cúp, tôi có chuyện muốn hỏi cậu."

"Nói."

"Hôm qua tôi đến trường đại học các cậu tặng đồ, thấy cậu nói chuyện với chó sói nhỏ ở chỗ ngoặt, chưa nói được hai câu đã ấn cậu lên tường, dán sát bên tai cậu nói cái gì vậy? Tán tỉnh sao, thật biết chơi."

Phó Thanh Sơ ngẩn ra, "Hôm qua cậu đến đây? Tôi không nhìn thấy cậu."

Chúc Xuyên cười hắc hắc, không đáp lại, tiếp tục nhảm: "Thật ra, là người duy nhất trên thế giới này biết cậu là Omega, tôi cần phải tỏ vẻ một chút, tiểu chó săn kia rất đẹp trai đó, chỉ là trăm triệu lần không nghĩ tới giáo sư Phó ăn niên hạ?"

Phó Thanh Sơ mặt mày hơi lạnh: "Cậu không còn gì để nói?"

Chúc Xuyên giả đò khụ khụ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không phải, năm đó cậu chơi bời như vậy, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, xăm hình, mọi thứ đều đã trải qua, hiện tại đột nhiên biến thành cái dạng này, thanh quy giới luật như tăng nhân khổ hạnh, đến nói chuyện cũng không nói."

Phó Thanh Sơ không nói gì.

Chúc Xuyên: "Trở thành Omega, là đả kích lớn vậy sao?"

"Cậu còn chuyện gì không?" Đầu ngón tay Phó Thanh Sơ chống mép bàn, hơi thiếu kiên nhẫn nhăn mày, không muốn nói tiếp đề tài Omega và quan hệ với Thẩm Tuyển Ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!