Chương 48: (Vô Đề)

Lôi Phong? Thẩm Tuyển Ý tiếp điện thoại, đưa tay cho Phó Thanh Sơ băng bó cho cậu, gần nh là lập tức liền nghĩ tới ngày đó cứu người, thuận miệng nói mình kêu Lôi Phong.

Người nọ đã chết?"Có phải một người mặc tây trang đen, sống lưng thẳng tắp, đại khái 50 tuổi không?"

"Cậu thật sự quen à?" Triệu Lộ vừa nghe cậu ta nói như vậy liền cười, giương mắt nhìn Khang La, che miệng nhỏ giọng nói: "Ông ấy lại đây nói Lôi Phong tôi liền biết đây là chuyện thiếu đạo đức cậu sẽ làm, Lôi Phong đúng không."

"Đánh rắm.

" Thẩm Tuyển Ý xuy một tiếng, "Nói Lôi Phong không ở đây.

"Triệu Lộ nói: "Cậu cũng đừng nói dối nữa, người này hỏi Lôi Phong có ở đây không, lại nói đôi mắt là màu xanh đen, rất cao, đại khái gần một mét chín, đồ ngốc Thôi Sở này cái gì cũng nói rồi, chỉ còn kém nói ra gốc gác của cậu."

"Mẹ ơi, đây là gian tế phải không.

Nếu là kẻ thù của tôi tới trả thù, cậu hỏi tên ngốc Thôi Sở tôi mà chết cậu ta có nhặt xác cho tôi không.

" Tay Thẩm Tuyển Ý tê rần, nghiêng đầu nhìn Phó Thanh Sơ đang trừng cậu, vội sửa miệng nói: "Không cho cậu ta, anh thu cho tôi, tro cốt đều cho anh.

"Miệng cậu không bao giờ cẩn thận, Phó Thanh Sơ tập mãi thành thói quen mà liếc mắt nhìn cậu ta một cái, cũng không giải thích ý anh không phải ý này, băng bó xong xoay người đi rồi.

Thẩm Tuyển Ý dựa vào trên bàn, nghiêng người hỏi Triệu Lộ: "Người nọ còn nói cái gì không? Ví dụ cậu xem biểu tình ông ta có loại này!! Đặc biệt thương tâm? Phẫn nộ hay không? Linh tinh, tôi hoài nghi tôi vì việc nghĩa cứu chết người.

"Triệu Lộ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Khang La một cái, vẫn là cái cột cờ, thu hồi tầm mắt nói: "Không có, chỉ là ông ấy hỏi chuyện, giống như thực kích động, giống như cậu là con trai thất lạc nhiều năm của ông ấy, ai nếu không cậu hỏi ba cậu một chút, cậu có phải con nuôi hay không."

"Cút đi.

" Thẩm Tuyển Ý tức giận mắng: "Tôi thấy cậu còn giống con trai tôi hơn, tới kêu ba ba nghe một chút.

"Triệu Lộ "Phi" một tiếng: "Còn gọi gia gia, trước hết cậu gọi giáo sư Phó là ba đi, cùng thầy ấy ngủ chung một phòng, có bò được lên trên giường chưa?"Thẩm Tuyển Ý cười vừa nói: "Bốn bỏ năm lên coi như tụi tôi đã động phòng đi, còn ba gì nữa, cậu đừng nói, tôi cảm thấy ngủ tiếp hai ngày tôi thật là có thể mở cửa lên xe, hoàng đế không vội thái giám cấp.

"Triệu Lộ ghét bỏ "Chậc chậc" hai tiếng, "Thôi đi, tôi thấy đời này cậu đều ngủ không được đâu, nguyên bản tôi còn tưởng rằng giá trị vũ lực của cậu còn có thể thắng thầy ấy, không nghĩ tới nghe người ta nói cậu đánh nhau đều không bằng giáo sư Phó, thôi bỏ đi.

"Thẩm Tuyển Ý trong lòng lộp bộp một chút, vội hỏi: "Từ chỗ nào cậu nghe được thầy ấy đánh nhau?"Triệu Lộ nghi hoặc mà "A" một tiếng, "Cậu không biết sao? Tieba trong trường đó, có người đã đăng một tấm ảnh cậu với giáo sư Phó ở Lạc Hà Tập đánh nhau, đánh quá lưu loát, tôi phải làm phản, giáo sư Phó còn thiếu đệ tử không?"

"Chuyển cho tôi nhìn xem!" Thẩm Tuyển Ý cau mi, trực giác có chút không thích hợp, trong lúc chờ liền hỏi: "Bài viết còn nói cái gì?"

Triệu Lộ đang chuyển lại, nói: "Không có gì, chỉ có mấy tấm hình hai người đánh nhau, phía dưới có một hàng mê đệ phản chiến, nói thân thủ giáo sư Phó này nhìn không phải Beta, thầy ấy hẳn là Alpha.

"Mày Thẩm Tuyển Ý càng cau chặt, càng nghe càng cảm thấy quái dị, ngày đó bọn họ đánh nhau trừ bỏ mình với Phó Thanh Sơ cùng với một đám lưu manh, chỉ thừa một mình Thẩm Phong.

Bọn họ ở chỗ này, ai chụp ảnh chụp vừa nhìn là hiểu ngay, nhưng tưởng tượng lập tức là có thể liên tưởng đến trên người cậu ta đi, cho dù cậu ta có thiểu năng trí tuệ cũng không nên ngu ngốc đến nước này.

Lần trước ở chỗ Thịnh ca buông lời hung ác, nói tra ra người gọi điện thần bí, lúc ấy quá hỗn loạn, cậu cũng không nghe được nhiều, chỉ nghe thấy câu "Bồi anh ấy đến cao hứng" này.

Thẩm Phong là sinh viên chính quy, từ trước đến nay là trong trường tuyển ra đi thi đấu, là người làm vẻ vang bộ mặt của trường, cùng mình quăng tám sào cũng không tới.

Thẩm Tuyển Ý vẫn luôn cảm thấy lý do cậu ta thích mình không thể hiểu được, không giống như là Lương Văn Văn cái loại anh hùng cứu mỹ nhân phương tâm ám hứa này, cậu ta đi theo bên người Thịnh ca rất nhiều năm, anh ta lại nói người này bồi anh rất nhiều năm, nếu là như thế này.

Vậy có thể nói được rồi.

"Được rồi, để tôi nhìn bài viết, cúp trước.

" Thẩm Tuyển Ý nói xong liền cúp điện thoại, Triệu Lộ vội nói: "Vị này tới tìm Lôi Phong để báo ân giải quyết làm sao, tôi thấy ông ta không có ý rời đi.

"Thẩm Tuyển Ý nghĩ nghĩ, nói: "Cậu đem điện thoại cho ông ta, tự tôi nói."

"Được rồi!" Triệu Lộ đưa điện thoại cho Khang La, chờ ông ta đi tới, nói: "Ngài muốn tìm Lôi Phong phải không.

"Khang La tiếp điện thoại, tất cung tất kính mà hô: "Lôi tiên sinh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!